Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe tiếng gõ cửa, Ôn Trạm lau tay bước ra cửa thì thấy bên ngoài có một phụ nhân xinh đẹp đang đứng chờ.
Nàng ấy không đe0 món trang sức nào trên người mà chỉ buộc tóc bằng một chiếc khăn màu tím nhạt, thân hình yểu điệu, ngực to e0 nhỏ.
Nàng vác giỏ tre, hơi nghiêng người cúi đầu vì dường như đang có đôi chút e thẹn chần chừ. Khi nghe tiếng cửa mở thì nàng ta ngẩng đầu nhìn Ôn Trạm, bốn mắt nhìn nhau không nói nên lời, tɾong hốc mắt là một tầng hơi nước mờ mịt.
“Xảo Xảo…”
Ôn Trạm hoảng hốt gọi tên nàng bằng giọng nỉ non. Chuyện ngày trước vụt thoáng qua làm hắn ngơ ngác nhìn nàng, mãi đến một lúc lâu sau mới định thần.
Còn phụ nhân kia đã không kiềm chế được cảm xúc, hai hàng nước mắt lăn dài làm ướt mèm vạt áo.
“Ta… ta nghe nói Ôn lớn nhân ngồi tù, khi biết ngài được thả thì ta mới hỏi thăm địa chỉ ngài đang ở. Ta muốn… đến… cho ngài một ít đậu phụ và trứng gà.”
Nàng nghẹn ngào, chỉ với vài ba câu đã nói ra mục đích nàng đến đây. Nhưng Ôn Trạm lại nghe ra tɾong giọng nói kia sự lưu luyến chưa dứt tơ tình.
Nếu nàng không còn quan tâm thì sao có thể biết hắn đã bị cách chức bỏ tù. Sau đó lại tìm được nơi ở khi hắn mới ra tù chưa được hai ngày.
Hai chữ “nghe nói” nghe thì nhẹ nhàng đấy, nhưng không biết nàng đã tốn bao nhiêu công sức.
“Vào đây đi.”
Hắn âm thầm thở dài rồi mời nàng vào nhà, cũng mời nàng dùng loại quý ngon mà Lam Hạc đã tặng. Ở viện nhỏ cạnh cửa sân, có hai người ngồi ôn chuyện cũ.
Đã mười năm xa cách nhưng nàng vẫn dịu dàng và xinh đẹp như xưa, mi mắt như núi xa, ánh nhìn như khói nước.
Dù trên người thiếu phụ chỉ có một màu nổi bật duy nhất là sắc tím của khăn buộc tóc, nhưng sự giản dị đã cho nàng một vẻ điềm đạm sáng tɾong không giống người thường.
Xiêm y cũ bạc màu, váy áo không chút hoa văn màu sắc, hay đôi bàn tay đang chụm vào nhau một cách rấte lệ kia,… tất cả những đặc điểm trên đã dễ dàng đánh thức miền ký ức nơi Ôn Trạm – ngược dòng thời gian về thời thanh xuân, thời hắn đã từng cực kỳ ái mộ người trước mặt.
“Xảo Xảo còn bán đậu phụ chứ?”
“Vâng, sau khi lão ấy chết thì ta tái giá. Nhà chồng hiện giờ chuyên nghề làm đậu tương, ta và chàng ấy cùng bày bán đậu hủ ở cùng một cửa tiệm, tiền kiếm được dù không nhiều lắm nhưng cũng đủ sống qua ngày.”
“Tốt Chẳng giấu gì nàng, giờ ta cũng đã có vợ mới, người hiện tại tuy hay ghen tuông nhưng nàng ấy và ta là tình đầu ý hợp. Vợ ta rấtxinh đẹp, lại khéo tay hay làm, tính tình tốt bụng người gặp người yêụ Hôm nay nàng đến không đúng lúc nên không gặp được, về sau có cơ hội ta sẽ giới thiệu vợ ta cho nàng làm quen.”
Tình nhân cũ nghe thế thì nhoẻn miệng cười, dịu dàng gật đầu “Vậy thì tốt, ta nghe nói ngài đắc tội… với Từ lão gia, ta còn lo bọn họ sẽ ức hiếp ngài. Bây giờ ngài đã có thể tự lập môn hộ, lại cưới được vợ hiền, quả nhiên tɾong cái rủi có cái may.
“Đúng, không còn chức quan trên người nên ta cũng nhẹ tấm thân. Giờ đây phu thê ân ái, bình yên sống qua ngày. Còn Xảo Xảo thì sao, nàng sống tốt không?”
Tình nhân cũ rũ mắt, bất đắc dĩ cười “Cũng tạm, tốt hơn hồi đó nhiềụ Người nhà chồng không chê ta và đối xử với ta không tệ. Được sống bình yên thì đã là phúc phận rồi.”
Ôn Trạm nhìn sắc mặt của nàng thì cũng không tiện hỏi nhiềụ Năm xưa cũng vì bị Từ Uyển cản trở đủ đường mà hắn đã không cưới được Tây Thi đậu phụ.
Từ Uyển còn dụ dỗ một vị trưởng bối vốn là họ hàng xa của gia tộc Từ thị, bảo người đó ỷ vào thế lực gia tộc ép Xảo Xảo làm thiếp.
Mà tính tình của người họ hàng đó rấtnóng nảy, lão thường xuyên đánh chửi hạ nhân và thê thiếp tɾong nhà. Khi Ôn Trạm biết tin bi thảm của Xảo Xảo thì hắn đã vô cùng ân hận.
Những tưởng cứ hao phí tâm sức thì sẽ cứu được nàng nhưng cuối cùng lại thành công cốc, nói không chừng một ngày nào đó người hắn thươռg sẽ phải chết vì chịu ngược đãi dã man.
Vì thế, về sau ngày nào Ôn Trạm cũng mượn rượu giải sầu, tinh thần sa sút, mãi đến khi hay tin lão g͙ià kia đã chết thì hắn mới yên lòng.
“Ta mang cho ngài đậu hũ và tương đậu nhà làm đến, còn có trứng gà nhà ta tự nuôi, không tốn tiền. Xin đừng khách sáo mà hãy nhận lấy đi nhé.”
Tây Thi đậu phụ từng nhận không ít ân huệ của Ôn Trạm, bây giờ có cơ hội cảm ơn nên nàng lập tức bày tỏ thành ý.
Ôn Trạm cũng không khách sáo, hắn nhận trứng gà rồi hỏi “Nhà nàng nuôi gà? Ta cũng muốn nuôi gà, nàng có thể bán cho ta vài con gà mái mới nở không?”
“Được thôi…”
Cô nương câm về nhà lúc chạng vạng, vừa mở cửa thì đã thấy tɾong sân có năm sáu bé gà con lông vàng đang chíp chíp ríu rít. Ánh mắt nàng lập tức sáng lên, chạy đến bế một con đặt vào lòng bàn tay vuốt ve trêu đùa, trông thí¢h thú vô cùng.
“Oanh Nhi về rồi? Hôm nay người tình cũ đến thăm và ta hỏi mua của nàng ấy vài con gà. Sau này chúng ta sẽ thường xuyên được ăn trứng gà rồi.”
Người tình cũ? Kế Oanh Nhi sầm mặt, nàng nhìn Ôn Trạm bằng đôi mắt nghi ngờ.
Ôn Trạm không định giấu nàng mà hắn còn thản nhiên mỉm cười “Ha ha, nàng cũng biết là ai mà, là cô nương bán đậu hủ năm xưa đó. Đêm nay ta làm ba món là Đậu hũ Ma Bà, đậu hũ hầm trứng, đậu hũ hấp hành.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận