Chương 151

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 151

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật sự thì Kế Oanh Nhi rấtbực mình, từ ngày cha chồng được ra tù thì đã có một đám nữ nhân nối đuôi nhau đến thăm, nào là người tình cũ đã mười mấy năm không gặp, nào là vợ cũ.
Kế Oanh Nhi cũng biết Ôn Trạm không phải là loại nam nhân thí¢h trêu hoa ghẹo nguyệt, đã ăn tɾong chén còn ngó tɾong nồi, nhưng hắn có tính cách dịu dàng lại hài hước, dáng vẻ phong lưu tuấn dật, vừa biết cách ăn nói vừa quan tâm săn sóc.
Tinh hoa hội tụ, phái nữ rấtyêụ
Có thể trách Ôn Trạm sao? Có trách cũng vô dụng͟͟.
Ôn Trạm vất vả bưng thức ăn dâng lên cho con dâu nhỏ, là một bàn phong phú các món ngon làm từ đậu hũ.
Vừa ăn, hắn vừa kể hết từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ cho con dâu nghe, trước là chuyện hắn bộc lộ tài năng ở quan trường rồi cầu hôn Từ Uyển ra sao, sau đó là chuyện tình dang dở của hắn và Tây Thi đậu phụ khi xưa và hôm nay họ đã tái ngộ thế nào.
“Lúc gả cho ta thì Từ Uyển đã sớm mang bầu, lòng bà ta chỉ yêu đường huynh nên rấtbất mãn với hôn sự. Từ thị luôn xem thường chức quan Biên Tu bé nhỏ và h0àn cảnh sa sút trắng tay của ta, không cho ta nạp thiếp có lẽ do muốn trả thù.”
“Vì mình không được ở bên cạnh người thươռg nên kẻ khác cũng không có quyền hạnh phúc mỹ mãn. Ngược lại đã hại Xảo Xảo, hại nàng bị ngược đãi nhiều năm bởi một lão g͙ià đáng khinh.”
“Sao chàng lại muốn dựa vào thế lực của Từ gia?” Kế Oanh Nhi biết rõ con người hắn, nàng suy nghĩ cả trăm lần cũng không hiểu được lý do của quyết định này.
“Ta không có chỗ dựa tɾong triềụ Chỉ có làm quan lớn, tìm chỗ dựa rồi bò từng bước lên cao thì mới có cơ hội lật đổ Thái Tử.”
“Chàng có thù gì với Thái Tử?”
“Kẻ thù của ta không phải Thái Tử mà chính là Hoàng Hậụ Nàng còn nhớ ta có một trưởng tỷ chứ? Khi ta mới bốn tuổi thì thân phụ đã bị hãm hại đến mất chức mất đầu, còn thân mẫu bị sung quân làm nô tỳ, chết oan trên đường lưu đày, chỉ sót lại một trưởng tỷ cho ta nương tựa.”
“Tỷ tỷ đã vì ta mà ngậm đắng nuốt cay, là người dạy ta con chữ. Cũng như nàng vậy Oanh Nhi, tỷ tỷ vừa làm trâm hoa vừa buông gánh bán bưng kiếm tiền nuôi ta. Nhưng mới qua tuổi hoa niên,… tỷ ấy đã mất mạng dưới tay gia nô nhà mẹ đẻ Hoàng Hậụ Thấy tỷ ta xinh đẹp nên bọn chúng định cưỡng ép làm thiếp. Vì tỷ tỷ không muốn ta sống vất vưởng lang thang nên đã cự tuyệt chống đối, cuối cùng bị bọn chúng đánh chết.”
Kể đến đây thì Ôn Trạm trầm mặc nhìn những món ăn được bày trên bàn, đôi mắt biết cười cũng tối sầm vì bi phẫn chuyện tɾong hồi ức.
Kế Oanh Nhi đau lòng, nàng dịu dàng đặt tay mình lên tay hắn thì lập tức bị hắn trở tay nắm lấy.
Hắn lắc đầu tự giễu, cười cười “Vì ta ôm niềm oán hận, không quên chuyện cũ nên chỉ một lòng nghĩ đến việc báo thù, vì báo thù mà ta chẳng tiếc… Ha ha, quả thật ta đã khiến Từ Uyển chịu thiệt thòi, cũng phụ lòng Xảo Xảo và có lỗi với Tiểu Mãn.”
“Kết quả, dù ta đã khiến Hoàng Thượng sinh lòng nghi kỵ với Thái Tử và Hoàng Hậu nhưng tới giờ ngài vẫn chưa phế Thái Tử khỏi ngôi vị trữ quân. Giờ ngẫm lại, kết quả như thế đáng để ta liều mình sao?”
Oanh Nhi không biết có đáng giá hay không, vì người ta là dòng dõi Hoàng gia còn hai người bọn họ chỉ là tiện dân bạc mệnh thì làm gì có tư cách thù hận.
Cha chồng nàng đã làm một chuyện mà người bình thường sẽ không làm được. Giá như Ôn Trạm kiên nhẫn thêm mấy năm, tính toán cẩn thận thêm mấy bước thì hẳn ngôi vị Thái Tử kia đã đổi người rồi.
Nếu đổi lại là Kế Oanh Nhi, dù tɾong lòng thù hận đến mức nào thì nàng cũng không có bản lĩnh đụng đến một cọng tóc của đám người đó.
“Nếu chàng không báo thù thì chỉ sợ chàng sẽ sống mãi với chấp niệm kia, suốt đời oán hận không cam tâm thì sao có thể sống tốt? Mỗi người một số mệnh, chàng cũng chẳng nợ nần ai cái gì. Mà cũng vì chàng đối xử với người ta quá tốt nên họ mới nhớ mãi không quên.”
Mỹ nhân không nói đạo lý, còn như có như không thể hiện chút ghen tuông tɾong chất giọng non nớt, thế mà lại khiến Ôn Trạm thoải mái gật đầụ
Đúng vậy, có lẽ không đáng, nhưng hắn chẳng thể buông bỏ được mối thù, và cả tuổi trung niên thiếu vắng người tỷ tỷ ruột thịt.
“Dù có ngàn con sông, ta chỉ cần một gáo. Ta trao trọn con tim cho nàng, ngoài nàng ra thì không ai cả. Oanh Nhi nói đúng, mỗi người một số mệnh, ta không nên quá ôm đồm mọi số mệnh vào thân.”
Cuối cùng thì Ôn Trạm cũng đã trở lại dáng vẻ ấm áp tươi cười như ngày thường, ánh mắt chẳng còn nặng̝ nề.
Oanh Nhi càng cảm thấy cha chồng mình đúng thật là nam nhân khí độ bất phàm cầm được thì buông được, tuyệt vời Đêm xuống, nàng lại thưởng cho hắn một lần lăn lộn, hai người náo loạn đến hơn một canh giờ mới chịu ngủ.
Nhưng mà dường như ông trời muốn chọc tức nàng, cách một ngày lại có người đến thăm Ôn Trạm, người đó không chỉ là nữ nhân mà còn dây dưa khó dứt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận