Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi sáng mùa thu, ánh nắng vàng dịu nhẹ tràn khắp mọi nơi, từng cơn gió thoáng qua làm cành lá khẽ đu đưa, ngoài vườn tiếng chim hót líu lo, thời tiết cuối tuần thật đẹp.
Trong phòng tranh, Tô Mật đặt bức tượng thạch cao ngay ngắn cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống trước giá đỡ bắt đầu tập trung vẽ.
Trình Nhạc Huy ngồi đọc báo trên sopha không tự chủ được ngẩng đầu nhìn cô gái nhỏ, ánh mắt liền không thể dời đi.
Cô bé con của hắn hôm nay mặc một chiếc váy lụa màu trắng mềm mại, phần eo chiết nhẹ, dưới ánh sáng mặt trời càng tôn lên làn da trắng nõn mịn màng, thoạt nhìn cả người như phát sáng. Mái tóc đen dài đuôi tóc sóng nhẹ được xõa ngang eo, khuôn mặt xinh đẹp như đóa hoa đang tập trung cao độ vẽ tranh, bàn tay trắng trẻo thon thả cầm bút vẽ không ngừng phác họa từng nét như dẫn dụ người ta vào bên tɾong khu rừng sâu thẳm không lối thoát.
Trình Nhạc Huy chợt một thoáng mê man, người trước mắt là tiên nữ lạc xuống trần gian sao. Anh không khống chế được bản thân cứ say mê ngắm nhìn cô mặc kệ không gian, thời gian.
Tô Mật đang tập trung vẽ tượng cảm nhận thấy có ánh mắt nóng rực nhìn mình mãi không thôi, cô quay đầu về phía ấy, biết ngay mà Cô gái nhỏ liền trừng mắt với người đàn ông, ý bảo anh không được nhìn cô nữa. Mỗi lần anh nhìn cô là cô lại bối rối, không thể tập trung làm gì được.
Người bị trừng mắt không những không hiểu ý dời ánh mắt đi mà bật cười đặt tờ báo tɾong tay xuống bước tới ôm cả người cô lên đặt trên đùi mình, còn bản thân thì tự ngồi xuống chiếc ghế cô vừa ngồi.
Cô gái nhỏ giãy giụa kháng nghị
“Chú đừng nghịch để người ta vẽ tranh.”
Trình Nhạc Huy cười khẽ bên tai cô gái, nhẹ giọng nói
“Em cứ vẽ của em đi, tôi ngồi của tôi, tôi chỉ ngồi im thôi, không làm gì cả.”
Tô Mật làm nũng, giận dỗi, nói lý kiểu gì cũng không thể xoay chuyển được người đàn ông buông cô ra, đành cố gắng tập trung tinh thần hoàn thành bức họa.
Người đàn ông này thật quá đáng từ lúc hai người xác nhận quan hệ tɾong bệnh viện, từ đó chẳng thèm bận tâm xung quanh luôn bắn ánh mắt nóng rực về phía cô, khi không có ai liền động ͼhân động tay với cô, làm cô mỗi khi về đến nhà thấy anh liền tránh đi thật xa.
Cô sợ mọi người xung quanh phát hiện quan hệ của hai người, sợ cô nhỏ khóc, sợ sự thất vọng hiện trên khuôn mặt ba mẹ.
Nhưng trái tim lỡ yêu anh rồi, cô chỉ biết tự nhắc nhở mình chỉ trộm yêu anh một thời gian ngắn thôi, khi anh chán cô, hết yêu cô thì dù đau khổ đến đâu cô cũng sẽ buông tay.
Người đàn ông kia lại làm như không phát hiện nỗi khổ của cô, lúc có người khác không e dè, lúc không có người khác lại càng táo bạo hơn như hôm nay chẳng hạn, cô nhỏ cùng ba mẹ cô về quê thăm bà cố bệnh, anh càn rỡ lôi kéo ôm ấp cô khắp nơi, tɾong tòa nhà còn rất nhiều người giúp việc nữa đó
Tô Mật tập trung vẽ tranh nhưng chẳng được bao lâu, người phía sau đã không an phận, hai tay kéo váy cô xuống lộ ra cả bờ vai trần trắng nõn, chiếc lưỡi thô nóng vội vàng vừa liếm vừa cắn làm cả người cô tê dại.
Tô Mật vội vàng quay lại lắc đầu với người đàn ông
“Chú….ưm ưm.”
Chưa kịp đợi cô nói hết câu, Trình Nhạc Huy đã bá đạo ngậm lấy đôi môi cô hôn mút, đầu lưỡi to mạnh mẽ tấn công chiếc miệng xinh xắn, thành công chiếm lấy chiếc lưỡi đinh hươռg ngon ngọt mút vào từng cái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận