Chương 35

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 35

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật lâu sau cuộc hoan ái tɾong văn phòng mới kết thúc, Trình Nhạc Huy mặc lại váy chỉn chu cho cô bé con để cô ngồi dựa người thoải mái trên sopha còn bản thân thì đi mở cửa sổ cho mùi tɾong phòng bớt nồng đậm rồi bắt đầu dọn dẹp lại tàn cuộc của hai người.
Một lúc sau, Trình Nhạc Huy gọi người mang ly sữa nóng vào.
Vân San gõ nhẹ cửa thấy người bên tɾong đồng ý mới đẩy cửa đi vào, vừa mở cửa đã cảm thấy có mùi gì đó không đúng lắm, nhìn về phía cô gái nhỏ thì thấy Tô Mật như người mất hết sức lực ngồi dựa lưng vào ghế, khắp người đều ửng đỏ như con tôm luộc.
Vân San bưng ly sữa mềm mại nói
“Sữa nóng đây thưa thị trưởng.”
Trình Nhạc Huy đang ngồi cạnh Tô Mật nhàn nhạt gật đầu
“Cô để trên bàn đi.”
Để sữa lên bàn xong, Vân San biết mình đã hết việc phải lui ra ngoài nhưng cô không muốn như vậy Cô muốn thời gian ở bên anh nhiều hơn.
“Thị Trưởng, Mật Mật bị ốm sao a?” giọng điệu quan tâm.
Người đàn ông hơi nhíu mày không hài lòng về sự chuyên nghiệp của cô thư kí này
“Không có chuyện gì, cô lui ra ngoài làm việc đi.” giọng đã cao hơn.
Vân San tiếc nuối dạ một tiếng như giận dỗi rồi không tình nguyện đi ra ngoài.
Cửa vừa đóng lại, Tô Mật đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn người đàn ông đang dỗ mình uống sữa
“Chú lại đi trêu hoa ghẹo nguyệt rồi?”
“Trêu hoa gì cơ?” người đàn ông bị kết tội vô cớ liền ngớ người không hiểụ
Cô gái nhỏ tức giận nói liền một hồi
“Chú nhìn cô thư kí Vân kìa, mắt thấy chú sáng hơn sao, trước khi đi ra ngoài người ta còn lưu luyến nhìn chú kìa chú nói thật đi, chú có quan hệ gì với cô ấy ” nói xong phồng mồm giận dữ quay đi, cô bây giờ mới nhận ra vì sao cô gái Vân San ấy lại nhiệt tình với mình như vậy, hỏi han về sếp hết chuyện nọ chuyện kia, vừa rồi nhìn ánh mắt cô ấy nhìn cấp trên mà xem ngập tràn tình yêu, hẳn có tình ý từ rất lâu rồi.
Trình Nhạc Huy tức giân nhưng lại không làm gì được khuôn mặt đang ghen tuông kia. Anh thở dài bất lực ôm người bé con vào lòng
“Chú và những người phụ nữ khác làm sao có chuyện gì được, nếu có gì với cô ấy tôi đâu phải trăm công nghìn kế lại gần em như vây?”
Tô Mật mặc dù ghen nhưng vẫn hiểu chuyện, biết Vân San chỉ là một bên đơn phươռg nhưng tɾong lòng vẫn khó chịu, mãi lâu sau mới hết giận cầm lấy ly sữa uống một mạch hết cho hả dạ
.
Trình Nhạc Huy nhìn mà buồn cười, hôn hôn bình dấm chua một hổi rồi quay lại bàn làm việc.
Buổi trưa mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, giờ tan học của học sinh đã tới, Tô Mật và Lý Nhạc sóng vai bước ra cổng trường, Lý Nhạc hôm nay thẹn thùng đến kì lạ nói với Tô Mật
“Bác cả tớ đón, tớ về trước nhé ”
Tô Mật hơi bất ngờ chút rồi gật đầu với cô bạn, không khỏi thắc mắc không phải mọi khi Lý Nhạc hận không thể tránh xa vị bác cả này sao? Chơi cùng Lý Nhạc đã lâu nên Tô Mật cũng đã vài lần gặp người bác cả này, người gì đâu mà ít nói lạnh lùng.
Cái đầu nhỏ vừa lững thững đi trên đường vừa suy nghĩ lung tung, bất chợt giọng nói quen thuộc cất lên
“Bảo bối ”
Cô gái nhỏ nhanh chóng ngẩng đầu thấy người đàn ông kia, từ ngày ở văn phòng thị trưởng đã năm ngày rồi cô chưa gặp anh, nỗi nhớ mỗi ngày một lớn dần, bây giờ gặp cô bỗng muốn khóc, hai mắt đỏ ửng chạy thật nhanh vào vòng tay đã dang sẵn đợi cô.
“Chú…huhụ.sao bây giờ chú mới về?” cô gái khóc nghẹ ngào.
Trình Nhạc Huy vui sướng nhìn cô gái nhỏ nhớ nhung mình, ôm lấy cô thật chặt
“Chú phải đi công tác mà, lần sau đưa cả bảo bối theo nhé ”
Anh cũng nhớ cô chứ, từng dáng hình, từng nụ cười của cô đều tɾong tâm trí anh, vừa xuống sân bay đã vội đến gặp cô ngay.
“Ngoan bảo bảo không khóc, chú chịu phạt nhé, đài khí tượng trung ương nói cuối tuần có mưa sao băng, hay chú đưa bảo bảo đi ngắm sao băng để đền tội nhé ”
Tô Mật được anh dỗ dành lòng ngọt như mật gật đầu đồng ý.
“Đi thôi đưa bé con của chú đi lấp đầy bụng trước đã” người đàn ông véo chiếc mũi xinh cưng chiều nói.
Trong phòng ăn của một nhà hàng sang trọng, nhân viên vừa bưng đồ ăn lên thối lui ra ngoài, Tô Mật liền bị người đàn ông ôm lên đùi sờ mó, cả hai đã lâu ngày không làm, vốn đã khao khát nhau, hai bộ phận sinh dục nhanh chóng bao bọc lẫn nhaụ
Hai ͼhân cô gái nhỏ bị mở rộng đặt trên tay ghế, bị anh giữ chặt eo cố định ngồi trên đùi, hoa huyện ngậm mút côn thịt xanh tím đang cứng rắn ra vào, tư thế phóng đãng vô cùng.
Dâm dịch từ nơi hai người giao hợp chảy dầm dề xuống ghế và sàn nhà, cái miệng nhỏ xinh xắn rên rỉ từng ngụm dụ dỗ người đàn ông phát cuồng ngậm lấy đôi môi ấy hôn thật sâu, nụ hôn nóng bỏng phát ra tiếng nước tấm tắc.
Côn thịt lâu ngày không được ăn thịt nay được giải phóng càng thêm điên cuồng cắm vào mật động đòi lấy, mỗi cú nhấp thật sâu nhét hết cả cây gậy vào tɾong vẫn chưa thỏa mãn, cú đâm sau còn mạnh hơn trước như muốn nhét cả hai túi cầu phía dưới vào bên tɾong.
“A aa..aa” cô gái nhỏ cao giọng rên rỉ, khoái cảm như thủy triều tới làm cô muốn chạy trốn, mông nhỏ muốn nâng liên liền bị bàn tay to đè xuống.
Quy đầu cực đại không ngừng chọc vào vách thịt làm Tô Mật tê dại cả người nhanh chóng cao trào.
Người đàn ông thấy cô gái nhỏ cao trào cũng không kiềm chế nữa, ra vào thêm mấy chục cái cũng gầm lên bắn tinh dich đặc sệt vào sâu tɾong huyệt động.
Hai người làm một lần cho đỡ thèm liền dừng lại ăn cơm, Tô Mật vẫn bị người đàn ông ôm tɾong lòng, phía dưới vẫn ngậm cự long, phía trên được người đàn ông đút từng thìa cơm cho đến khi no bụng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận