Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Nhạc Huy đen mặt nhìn điện thoại bị ngắt ngang, gọi lại thì bên kia đã tắt máy.
Kỳ Lâm thấy thị trưởng lúc đầu mỉm cười nhận điện thoại thế mà chả hiểu sao khi tắt máy xong khuôn mặt đen xì cả lại, hắn nhạy cảm thấy giông bão sắp tới liền nói tạm biệt chạy thật nhanh khỏi phòng khách sạn.
Cửa phòng vừa đóng lại, người đàn ông tức giận đứng dậy gạt đổ toàn bộ cốc chén trên bàn, như chưa thấy đủ còn dùng ͼhân đạp đổ luôn chiếc bàn mới dừng lại.
Cô nói cái gì cơ? Cô sợ làm Giang Nhu tổn thươռg, còn anh chẳng nhẽ cô không sợ anh tổn thươռg sao? Phải chăng những ngày mặn nồng vừa qua đối với cô không là gì cả nên cô mới dễ dàng buông tay anh như vậy
Lần đầu tiên anh bị phụ nữ đối xử như vậy, không những bị nói chia tay còn là nói chia tay qua điện thoại Đôi mắt người đàn ông rực lửa, ngực phập phồng vì tức giận.
Dừng lại? phải xem anh có đồng ý hay không
Nhưng thực tế thì sao chứ, hơn tuần nay anh làm cách nào cũng không liên lạc được với bé con, tɾong nhà cứ hễ thấy anh là cô lẩn nhanh hơn cá trạch làm anh buồn bực không thôi.
Cả tuần nay trên văn phòng nhân viên cứ thấy anh là đi đường vòng, anh biết sắc mặt anh làm họ sợ, nhưng anh thực sự không thể kiềm chế được tâm tính của mình.
Giang Nhu đang cắm hoa tɾong phòng, cửa phòng bất chợt được mở ra người đàn ông thong thả bước vào.
Giang Nhu dịu dàng quan tâm chồng mình
“Hôm nay anh về sớm vậy, để em chuẩn bị nước ấm cho anh tắm nhé ”
Trình Nhạc Huy không trả lời, mặt không biểu cảm nhìn thẳng vào mắt cô, bị chồng mình nhìn chăm chú chả hiểu sao Giang Nhu lại thấy chột dạ.
“Anh sao vậy, đi làm mệt sao?”
Người đàn ông khẽ xoa mi tâm nhàn nhạt nói
“Chuyện lần trước anh nói với em, em suy nghĩ sao rồi?”
Cả người Giang Nhu run rẩy nhớ tới lần gặp cách đây khá lâu của hai vợ chồng, lần đó chồng cô về nhà và nói muốn ly hôn, điều kiện ly hôn đều tùy theo ý kiến của cô.
“Vợ chồng mình không phải đang rất tốt hay sao? sao lại muốn ly hôn chứ… hay anh có người khác rồi?” người phụ nữ bật khóc đối chất anh.
Trình Nhạc Huy ánh mắt sâu thẳm nhìn người trước mắt, sao anh lại cảm thấy cô xa lạ như vậy, anh bình tĩnh nói từng lời
“Giang Nhu có những chuyện anh không nói ra không có nghĩa là anh không biết. Chuyện em và cậu Đinh anh đều biết cả.”
Đúng vậy chuyện vợ anh có quan hệ ngoài luồng với người khác anh đều biết, cậu Đinh tên thật là Đinh Nhất là bạn thanh mai trúc mã với Giang Nhu, hai người lớn lên có tình cảm với nhau nhưng lại bị cha mẹ Giang Nhu ngăn cấm do họ cảm thấy con gái mình xinh đẹp lại làm giáo viên không thể nào gả cho một kẻ làm đồng bình thường được.
Sau khi Giang Nhu kết hôn với anh một thời gian, Đinh Nhất cũng tới nhà anh làm vườn, hai người họ lén lút sau lưng anh, lúc đó vì sao anh biết lại không nói gì? Vì lúc đó cũng là lúc anh nhận ra mình đã nảy sinh tình cảm không nên có với Tô Mật, anh cảm thấy bản thân điên rồi mới có tình ý với một cô bé mới bao nhiêu nào 15 tuổi hay 16 tuổi? Mang cảm giác mình cũng có lỗi với vợ, anh quyết định bỏ qua chuyện vợ ngoại tình và chôn chặt suy nghĩ cấm kị với cô bé con kia.
Chả được bao lâu Đinh Nhất bị gia đình thúc ép về quê lấy vợ, câu chuyện nên kết thúc ở đó, nhưng bẵng qua mấy năm Đinh Nhất đã bỏ vợ ở quê lên thành phố T làm việc, vợ anh và người yêu cũ lại lén lút sau lưng anh, lúc ấy anh không chút tức giận mà chỉ có một suy nghĩ “Cuộc hôn nhân này nên kết thúc từ lâu rồi, do anh không quyết đoán làm câu chuyện dây dưa đến tận bây giờ.”
Giang Nhu sửng sốt quên cả khóc
“Sao…anh biết?”
Người đàn ông thở dài không trả lời câu hỏi của cô
“Cậu Đinh đã ly hôn rồi hai người có thể đến với nhau, đơn ly hôn anh để ở trên bàn, em kí đi muốn thêm tiền hay bất động sản thì nói với trợ lý Kì.”
“Em không yêu cậu ta, em yêu anh , nhưng vì sao em phải ngoại tình chứ, không phải do anh suốt ngày bận công việc sao?” Giang Nhu mất bình tĩnh hét lớn.
Trình Nhạc Huy đã không còn đủ kiên nhẫn để tranh luận với cô, giọng nói lạnh lùng hơn
“Nếu em đồng ý kí đơn sớm thì cuộc sống sau này của em không thiếu gì cả, còn nếu em vẫn luyến tiếc vị trí phu nhân thị trưởng thì em sẽ chẳng còn gì đâu ”
Trình Nhạc Huy nói xong bỏ đi luôn, anh biết Giang Nhu là người thông minh, cô biết chọn cái gì tốt cho bản thân mình, đâu như cô bé ngốc của anh, ngốc chết đi được không nhớ thì thôi nhớ tới cô lại làm anh bực mình.
Trong phòng chỉ còn lại Giang Nhu ngồi dưới sàn khóc thảm thiết, lúc này đây cô biết cô không thể níu kéo cuộc hôn nhân này thêm được nữa rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận