Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Biệt thự nhà họ Trình.
“Ưm…a..” Tô Mật nằm ngửa trên giường thoải mái rên rỉ, hai ͼhân mở lớn để người đàn ông dễ dàng ăn huyệt nhỏ, người này như nghiện ăn huyệt vậy, ngày nào cũng ít nhất một lần ghé vào giữa hai ͼhân cô trầm mê liếm mút. Còn bắt cô phải hứa ngày nào cũng phải cho anh ăn
Dù cô có kháng nghị thế nào cũng không được, như tối nay vừa dùng xong bữa ở nhà bếp, hai người liền một mạch vừa ôm vừa hôn đi lên lầu, chưa kịp về đến phòng anh đã chờ không được lột sạch quần áo cả hai đẩy bừa vào một căn phòng dành cho khách ấn cô trên giường ăn huyệt.
Chân tâm không ngừng truyền đến khoái cảm, hai đùi nhỏ vô thức kẹp lấy đầu anh đổi lấy tiếng “bạch” vỗ mông của người đàn ông.
“Bảo bảo ngoan nào ” vừa nói xong liền tiếp tục liếm hai cánh hoa môi, đầu lưỡi vói vào tɾong kéo ra mật dịch ăn ngon lành.
“Ưm…chú… chú..”
Hai người đang đắm chìm tɾong hoan lạc đột nhiên bị cắt ngang bởi tiếng chuông di động trên bàn, Trình Nhạc Huy khẽ liếc màn hình thấy tên người gọi thoáng nhíu mày rồi ngồi dậy một tay với lấy di động ấn nghe, một tay vẫn để ở hoa huyệt vuốt ve lên xuống.
“Alo, Giang Nhụ”
Nghe thấy tên cô nhỏ Tô Mật bừng tỉnh muốn ngồi dậy liền bị anh đè xuống không cho nhúc nhích. Cô gái nhỏ vặn vẹo, ánh mắt ngập nước nhìn anh như muốn cầu xin anh hãy dừng lại nghe điện thoại trước.
Mặc dù biết cô nhỏ đã có người khác từ trước nhưng Tô Mật vẫn không dám để cô nhỏ biết mình có quan hệ với anh, dù gì hai người đã lên giường với nhau khi anh và cô nhỏ vẫn là vợ chồng hợp pháp trên giấy tờ, cục diện rối rắm này cô chưa biết đối mặt ra sao.
Trình Nhạc Huy thì không chút để ý, bật loa ngoài rồi vứt điện thoại xuống giường. Anh chẳng quan tâm, ôm lấy cô bé con hôn môi thật sâu, hôn môi xong lại hôn đến hai má, cái mũi…
Giang Nhu ở đầu bên kia ngập ngừng một chút mới nói
“Em có chuyện muốn nói với anh.” thấy bên kia chỉ có tiếng sột soạt mà không trả lời, Giang Nhu dò hỏi
“Anh còn ở đó không?”
Người đàn ông giọng đã nhuốm tình dục, khàn khàn đáp
“Nói đi ” Vừa đáp xong anh liền đặt quy đầu trước cửa động cọ vài cái cho ướt, bỏ qua ánh mắt cầu xin của bé con trầm mông xuống cắm cả cây sắt lớn vào tɾong huyệt động ướt át, đem cả hai rên rỉ thành tiếng.
Giang Nhu nghi hoặc
“Anh đang làm gì vậy, sao em lại nghe thấy có tiếng phụ nữ?”
Tô Mật khẩn trương vội vàng lấy tay bịt miệng, anh lại bá đạo kéo tay cô ra tà mị nói nhỏ bên tai cô chỉ đủ hai người nghe
“Kêu lên đi để cô nhỏ em nghe thấy cháu gái cô ấy đang làm gì cùng chồng cô ấy.”
Nói xong anh còn ác độc bắt đầu luật động, côn thịt to lớn cắm vào rút ra.
Thấy bên kia không trả lời chỉ còn tiếng thở mạnh, Giang Nhu lại gặng hỏi lần nữa. Lần này người đàn ông đang bị vách thịt co bóp kịch liệt không còn kiên nhẫn nữa
“Giang Nhu có chuyện gì mau nói đi, cô biết đó tôi không có nhiều thời gian ”
Cách điện thoại nhưng Giang Nhu vẫn cảm nhận được khí tức lạnh lùng từ anh, vội vàng nói
“Em đồng ý ly hôn với anh, nhưng thủ tục một thời gian nữa rồi xử lý được không, mẹ em đang bệnh nếu biết chuyện bà không chịu nổi mất ”
Tô Mật bị anh đâm chọc lung lay cả người chỉ dám cắn chặt môi để không phát ra tiếng, người đàn ông bị sự chặt chẽ của cô bức đến không còn kiên nhẫn nghe tiếp nhấn nút kết thúc cuộc gọi.
Điện thoại vừa vứt đi, Trình Nhạc Huy liền dùng lực hung hăng cắm huyệt nhỏ, mỗi lần cắm đều vào thật sâu, nhét hết cả cây gậy vào tɾong mới thỏa mãn rút ra.
Tô Mật thoải mái rên rỉ, thừa nhận từng đợt khoái cảm anh mang đến.
“Dâm đãng, huyệt chặt khít như vậy có phải do cô nhỏ gọi điện đến không, thích sau lưng cô nhỏ làm tình với chồng cô ấy sao?”
Bình thường khi anh nói vậy cô gái nhỏ sẽ khổ sở, tủi thân phủ nhận nhưng hôm nay thực sự rất kích thích, cô một bên sợ hãi cô nhỏ phát hiện nhưng một bên nghe giọng cô ấy huyệt nhỏ phía dưới càng dậy lên ham muốn, dâm thủy cũng chảy không ngừng.
Tô Mật run rẩy, giọng nhỏ như tiếng mèo kêu trả lời
“Thích..a..a.. chú vào sâu quá…aa”
Hai người lên đỉnh hết lần này đến lần khác, cô gái nhỏ không biết đã phun trào bao nhiêu lần. Nơi tư mật hai người kết hợp đã ướt sũng, bọt trắng văng khắp nơi.
Mãi đến giữa đêm chiếc giường mới ngừng phát ra tiếng động. Người đàn ông để luôn côn thịt đã mềm nhũn tɾong hoa huyệt không chịu rút ra, mặc kệ cô bé con kháng nghị, cứ như vậy ôm cô ngủ.
P/s Các bạn đọc truyện thấy hay giúp mình đề cử truyện với nhé, để mình có động lực hoàn thành truyện nhanh hơn. Nút đề cử ở cuối mỗi chươռg đó nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận