Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Mật vui sướng nhìn đống quà tặng trên bàn… của ba, của mẹ, của Nhạc Nhạc,… aaa nhiều quá Cô gái nhỏ cười thật tươi a, có thể không vui được sao, hôm nay là ngày sinh nhật của cô đó
Điều vui mừng nhất là tối nay cô được gặp lại người mà cô ngày ngày nhớ mong, anh vừa gọi điện nói tối nay sẽ cùng cô đi xem pháo hoa a. Cô gái nhỏ không nén được hân hoan tɾong lòng, làm động tác mua ba lê xoay tròn mấy vòng mới thôi, rồi vội vàng sửa soạn váy vóc, trang điểm cho cuộc hẹn tối nay.
Ánh chiều tà dần rút lui đổi chỗ cho màn đêm, đến giờ hẹn Tô Mật hài lòng nhìn mình tɾong gương rồi cầm túi xách chạy ra xe. Cô nghi hoặc nhìn xung quanh chỉ thấy lái xe mà không thấy bóng dáng người kia đâu
“Thị trưởng Trình đâu rồi ạ?”
Cậu thanh niên trẻ tuổi thấy cô thoáng sững sờ rồi chuyên nghiệp đáp
“Ngài thị trưởng dặn đưa tiểu thư đến nơi trước, chắc ngài ấy còn đang bận chuẩn bị bất ngờ cho tiểu thư nên tới trễ.” thực ra hắn nhận lệnh từ trợ lý Kỳ đến đây đón người còn sự việc ra sao hắn không rõ, thấy khuôn mặt xinh đẹp lộ nét ủ rũ hắn không đành lòng an ủi cô.
Cô gái nhỏ ngây thơ tin ngay lời anh nói, cười tươi ngồi lên xe, xe bắt đầu lăn bánh rồi dừng lại trước tòa nhà chọc trời, đây là nơi lần trước anh dẫn cô đến xem pháo hoa. Tô Mật được nhân viên đưa lên căn phòng quen thuộc với ba phía đều là kính tɾong suốt.
Nhân viên nữ đưa cô vào phòng rồi rời đi, trước khi rời đi còn cố gắng quay lại nhìn một cái. Có thể không nhìn sao gương mặt thiếu nữ kia quá là xinh đẹp rồi
Mái tóc dài được búi cao lộ ra cái gáy trắng nõn, khuôn mặt không cần trang điểm mà vẫn kiều diễm động lòng người, đôi mắt hạnh đen láy, bờ mi cong, đôi môi hồng … xinh đẹp quá chiếc váy đen trễ vai khoe trọn vẹn đường cong hoàn mỹ của cơ thể, bờ vai trần thon thả, khuôn ngực đầy đặn, khe rãnh sâu hút làm phụ nữ ghen tỵ đỏ mắt không biết đàn ông nhìn thấy còn điên cuồng ra sao …
Tô Mật nhìn đồng hồ, mới hơn 6h, thời gian còn sớm, cô thư thả đi tới bàn ăn, trên bàn ăn bày nhiều đồ ăn với hoa hồng quá đi, lòng cô gái nhỏ ngọt lịm, cô chờ anh a.
Thời gian mỗi lúc một trôi qua, cô gái nhỏ sốt ruột nhìn vào đồng hồ lần thứ n, đã hơn 9h rồi mà vẫn không thấy bóng anh đâụ
Khi đồng hồ chỉ tròn 10h, Tô Mật không còn kiên nhẫn gọi điện cho anh nhưng không gọi được, cô gái nhỏ từ buồn bã dần trở nên lo lắng không phải anh đã xảy ra chuyện gì chứ, cô vội vã gọi cho trợ lý Kỳ nhưng cũng không được. Cô sợ hãi đi quanh phòng, tự trấn an mình rằng anh không có chuyện gì đâu, ban sáng anh vừa gọi điện cho cô cơ mà.
Một lúc lâu sau, tiếng chuông điện thoại chợt reo phá vỡ không gian tĩnh lặng, Tô Mật không nhìn màn hình ấn nghe luôn
“Alo.” Đầu bên kia im lặng một chút mới chậm rãi trả lời.
“Mật Mật, thị trường Trình bận việc đột xuất không thể trở về đêm nay, pháo hoa được chuẩn bị sẵn sàng bắn rồi, hãy hiểu cho ngài ấy….”
Tô Mật sau khi xác định anh chắc chắn không xảy ra chuyện gì mới yên tâm, đầu bên kia nói gì mà khi về sẽ bù đắp, rồi chúc mừng sinh nhật gì đó… cô đã chẳng còn tâm trạng muốn nghe liền tắt máy.
Cô gái nhỏ cúi đầu im lặng ngồi trên ghế đến cả khi pháo hoa bắn đầy trời cô cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên xem.
Tô Mật nhìn đăm đăm vào màn hình điện thoại, còn chưa tới 12h đêm biết đâu anh trở về kịp, anh đã hứa cùng cô đón tuổi 18 rồi mà…
Cô gái nhỏ tự hứa với lòng nếu anh trở về trước khi sang ngày mới cô sẽ thực ngoan ngoãn yêu anh cả đời như mong ước anh từng nói. Nhưng… quá 12h đêm rồi ….anh vẫn chưa về, đôi mắt hạnh ngập nước từ nãy tới giờ không kiềm chế được nữa, từng giọt từng giọt rơi xuống.
Cô gái nhỏ bật khóc nức nở, bao nhiêu ủy khuất, uất ức đều tuôn trào… anh vậy mà thất hẹn với cô.
Trong căn phòng rộng lớn chỉ còn tiếng khóc nghẹn ngào đến đáng thươռg của cô gái…

Bình luận (0)

Để lại bình luận