Chương 63

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 63

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm trên chiếc giường mềm mại, Trình Nhạc Huy tỉnh dậy cúi đầu nhìn người tɾong lòng, cô bé con ngủ say hai má ửng hồng, trông đáng yêu không thể tả.
Anh yêu thươռg hôn vài cái lên hai má bánh bao rồi nhẹ nhàng rời giường.
Trong khoảng thời gian này anh rất bận, ban ngày văn kiện phải phê duyệt nhiều không đếm xuể, buổi tối còn phải thường xuyên thức khuya, khi xong việc trở về phòng thì cô đã ngủ say.
Hôm nay cuối tuần mới có dịp thảnh thơi anh quyết định sẽ nấu bữa sáng cho cô bé con.
Trình Nhạc Huy mở cửa phòng bếp liền thấy một bóng dáng nhỏ đang bận rộn, anh nheo mắt
“An An?”
Đàm An An giật mình quay lại thấy gương mặt quen thuộc, cô bỗng thấy bối rối, ngài ấy sao lại ở đây chứ?
“Thưa ngài, cháu… đang nấu bữa sáng?” đối diện với anh cô vẫn căng thẳng như ngày đầụ
“Tôi đã bảo quản gia sắp xếp cuộc sống cho cháu, bếp núc là công việc của người làm. Tôi sẽ hỏi lại quản gia ” Anh khá không hài lòng về lần xử lý này của quản gia, anh vốn đã nói với quản gia sắp xếp cho cô như một vị khách quý
Biết bản thân đã gây ra phiền phức cho lão quản gia, Đàm An An vội vàng thanh minh
“Không phải, không phải là do cháu muốn làm… do thời gian rảnh khá nhiều cháu cũng muốn giúp đỡ mọi người.” thực ra cô muốn nấu cơm cho anh, nghĩ tới việc mỗi ngày anh ăn cơm do cô nấu, tɾong lòng cô liền vui vẻ.
Trình Nhạc Huy hiểu ra không nặng không nhẹ nói
“Tôi đã hứa với ba cháu lo cho cháu có cuộc sống tốt, cháu không cần thấy áp lực gì cả. Cần gì cứ nói với quản gia hoặc nói với tôi, mọi người đều sẵn lòng giúp cháụ”
“Vâng.”
“Được rồi sáng nay cháu nghỉ đi, tôi muốn tự mình làm bữa sáng.”
Nghe anh nói cô thoáng ngạc nhiên nhưng không hỏi nhiều, quản gia đã dặn dò cô sống ở đây không được tò mò nhiều, dù nghe hay thấy chuyện gì hãy coi như không biết, chỉ cần làm tốt phận sự của mình là được.
Đàm An An đóng lại cửa phòng bếp, trước khi đóng cô còn ngoảnh lại nhìn anh một lần nhưng không dám nhìn lâu, nhìn lâu cô sợ không dứt ra được, anh quá thu hút.
Anh đang nấu bữa sáng cho cô bé Tô Mật kia sao? lòng cô đắng ngắt vội vàng rời đi.
Trình Nhạc Huy đang chiên trứng ốp la liền nghe thấy tiếng bước ͼhân quen thuộc, anh mỉm cười, cô bé con ôm lấy anh từ phía sau làm nũng
“Sao chú không đợi người ta cùng dậy?” thức dậy không thấy anh, cô hụt hẫng vô cùng.
“Vì sao không ngủ nhiều thêm một chút, chú dậy nấu bữa sáng cho bảo bảo.”
Cô bé con vừa tỉnh ngủ vô cùng dính người, hay tay ôm chặt anh, anh đi đâu cô liền đi đó, y hệt cái đuôi nhỏ mọc ra từ người anh vậy.
“Để người ta giúp cho nhé” cô gái nhỏ nói xong liền chạy đi lấy chiếc tạp dề màu hồng xinh xắn mặc vào.
Người đàn ông không cản được cô đành bất lực giao cho cô rửa raụ
Trình Nhạc Huy vừa chiên trứng vừa ngẩng đầu nhìn cô bé con đang chăm chú rửa rau, mái tóc dài được búi cao lộ ra góc nghiêng xinh đẹp làm người khác mê mẩn, bàn tay thon dài đang cẩn thận rửa từng chiếc lá, chiếc váy ngủ hai dây màu đen không che đậy được hết đường cong quyến rũ.
Người đàn ông hô hấp ngày càng nặng, ôm lấy cô nảy ra suy nghĩ xấu xa
“Bảo bối tạp dề không phải mặc như vậy, để chú chỉ cho nhé ”
Bản tay thô to nắm lấy nơi đẫy đà thỏa mãn xoa bóp, một tay khác dùng lực kéo xuống chiếc váy ngủ mỏng manh kia.
Cô gái nhỏ bị lột sạch đồ lộ ra thân thể trắng mịn như tuyết, trên người cô lúc này chỉ còn lại chiếc tạp dề nhìn dâm đãng không thôi.
Người đàn ông nhìn mà muốn phun máu mũi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận