Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảnh tượng trước mắt quá kích thích, Trình Nhạc Huy mỉm cười, hai tay xoa bóp mông nhỏ, đỡ lấy eo cô, phối hợp đỉnh hông, làm côn thịt đi vào càng sâu hơn.
“Dâm đãng mới sáng sớm đã thèm côn thịt, có phải một ngày không có côn thịt liền không chịu nổi?”
“A…a..muốn côn thịt, chú..a.” cô gái nhỏ bị đâm nghiêng ngả.
Trình Nhạc Huy hai mắt sáng ngời nhìn cô bé con, khi động tình đã biết chủ động tìm anh, bé con của anh ngày càng phụ thuộc vào anh, điều này chứng minh điều gì chứ? Chứng minh cô ngày càng yêu anh, Trình Nhạc Huy hạnh phúc không thôi.
Vì trái tim được thỏa mãn nên động tác anh càng mạnh bạo.
“Cắm chết em, đồ dâm đãng ”
Bị côn thịt mãnh liệt đâm chọc, khoái cảm như thủy triều dâng, Tô Mật nhanh chóng cao trào.
“A….aa… chú… ra rồi..a ” từng luồn dâm thủy phun ra làm ướt đẫm nơi giao hợp.
Cô gái nhỏ cả người xụi lơ, thở hổn hển trên người anh.
Không cho cô nghỉ ngơi lâu, người đàn ông vỗ mông nhỏ, thúc giục
“Tiếp tục đi ” anh vẫn còn chưa bắn đâu
Tô Mật cảm giác như đang cưỡi ngựa, cả người nghiêng ngả, tốc độ ngày một nhanh,…
Đến tận giữa trưa cô gái nhỏ mới được xuống ngựa. Thân thể đã mệt không còn chút sức lực nào, cô nằm tɾong ngực anh hờn dỗi, khiến người nào đó dỗ dành không ngừng
.
Trung tâm thươռg mai.
Tô Mật thân mật khoác tay Lý Nhạc đi dạo mua sắm, trên tay hai người đã xách vài túi đồ.
“Mật Mật cậu không ở nhà cùng thị trưởng Trình, cuối tuần chạy ra ngoài làm gì?” nếu bên cạnh cô có người đàn ông đẹp trai như vậy, cô sẽ bám dính không tha a.
“Tại mình nhớ cậu ” giọng nói ngọt như mía lùi trêu ghẹo Lý Nhạc sởn cả gai ốc. Ở nhà sẽ bị anh dày vò cả ngày đó Ban nãy vất vả lắm mới ra khỏi nhà được đó, người đàn ông ấy như trẻ con, nằng nặc đòi đi cùng cô, cô phải dụ dỗ anh mãi mới buông cô ra đó
Hai cô gái nhỏ vừa đi vừa cười đùa, chợt Tô Mật thấy chiếc caravat xanh dương có kẹp hình con ngựa bắt mắt, nếu ngài thị trưởng Trình đeo sẽ đẹp lắm đây thế là cô kéo theo Lý Nhạc vào tɾong cửa hàng.
“Lấy cho tôi xem chiếc caravat này ” cô gái nhỏ vừa nói vừa chỉ vào chiếc caravat kia.
“Tô… Tô Mật.”
Tô Mật nghe thấy giọng nói quen thuộc ngẩng đầu lên
“Chị Tiểu An, sao chị… chị làm nhân viên ở đây a?” cô gái nhỏ nhìn đồng phục trên người Đàm An An phỏng đoán.
“Ừm, chị tan học liền qua đây làm thêm.” Thực ra quản gia mỗi tháng đều cho cô tiền tiêu vặt, số tiền ấy rất lớn nhưng cô từ chối. Người kia đã giúp cô rất nhiều rồi, cô không muốn phiền anh thêm nữa. Hơn nữa cuộc sống hiện tại của cô đã tốt lắm rồi, cô đi làm thêm cũng không cảm thấy vất vả gì.
Tô Mật thầm ngưỡng mộ chị gái này, ở Trình gia chị ấy luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người làm việc khiến ai cũng yêu mến, nay lại vừa đi học vừa làm thêm, đúng là cô gái độc lập thời hiện đại Cô phải học tập chị ấy mới được
“Em muốn lấy chiếc nào?” Đàm An An khẽ hỏi.
Tô Mật chỉ vào chiếc khi nãy, nhìn thôi đã thấy thích mắt rồi, nhưng người nghe cô nói lại đứng yên không nhúc nhích. Cô khó hiểu ngẩng đầu nhìn chị ấy, tɾong mắt chị ấy có giãy giụa, một lúc sau mới trả lời nhỏ
“Chiếc ấy có khách đặt mua rồi ”
Tô Mật buồn thiu nhưng biết sao được, người ta đã mua rồi, cô đành tiếc nuối chọn sang chiếc khác rồi tạm biệt chị Tiểu An.
Đàm An An nhìn hai bóng nhỏ khuất xa cửa hàng, mở tủ cầm ra chiếc caravat xanh dương vuốt ve, đây là hàng cao cấp rất đắt, cô đã phải để dành tiền cả vài tháng trời để mua nó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận