Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chế độ ngày ba bữa cộng với 3 ly sữa đính kèm khiến cô khổ không thể tả. Đã mắc tiểu lại phải tiếp thêm nước, mỗi phần ăn đều có phần canh đi kèm. Cứ như vậy cả ngày lượng nước cô nuốt xuống cũng không phải là ít. Cứ như thế này cô sợ bản thân sẽ bị sỏi thận hoặc sớm hơn là vỡ bàng quang mất.
“Mừng chủ nhân đã về. Chủ nhân người xem em không làm rớt gì cả. Chủ nhân..”
Cô nằm trên giường chờ đợi anh cả một ngày dài, chưa bao giờ cô lại mong được nhìn thấy anh đến thế. Vừa nghe tiếng cửa mở, cô liền ngóc đầu dậy, hai mắt sáng như sao vội vã chào rồi nói liến thoắng. Tay lại chỉ chỉ ra hiệu anh nhìn xuống tiểu huyệt sach sẽ không có chút dấu hiệu của việc chảy nước. Nhưng nhìn xem cô lại đang chỉ vào chính cái bụng trướng căng cứng của mình.
“Chủ nhân Cầu chủ nhân kiểm tra”
“Xem ra ngươi rấtvội?”
Anh đưa mắt nhìn cô, khoé môi khẽ cong lên. Anh không gấp gáp mà thay vào đó rấtung dung đi lại bàn đặt túi xách xuống, cởi áo vest ngoài ra vắt lên chiếc ghế gần đó. Tùy ý xắn tay áo, nới lỏng cravat rồi mới tiến về phía giường. Anh ngồi xuống giường cạn♄ người cô, ngón tay khẽ chạm lên chiếc miệng nhỏ đang mấp máy của cô rồi mới chuyển dần xuống bụng dưới căng cứng nhẹ nhàng xoa nắn. Anh thừa biết cô muốn gì, nhưng anh lại muốn xem xem cô đạt cao trào chỉ vì bị nghịch bàng quang sẽ như thế nào. Cảm giác đó anh phải để chính miệng của cô nói ra mới được.
“Chó ngoan, xem ra bụng ngươi to quá rồi. Ăn có no không hửm?”
“Chủ nhân…?”
Cô nhìn thấy anh từ từ, bình thản làm mấy việc linh tinh khiến lòng càng như lửa đốt. Anh thừa biết cô đang rấtgấp mà còn có tâm trí ở đây hỏi han mơn trớn. Con người ta khi phải nhịn tiểu quá lâu, cả người đều sẽ rấtthống khổ, bứt rứt và khó chịu tới phát khóc.Cô cũng không là ngoại lệ. Viền mắt đỏ hoe cố gắng kìm chế nước mắt khi nghe người hầu báo anh về. Vậy mà cái tên khốn nhà anh lại chẳng để ý. Tay còn xoa xoa ấn ấn khiến cơn buồn tiểu càng lớn tới cực lớn.
“Chủ nhân… chó cái ăn đủ bữa… không có bỏ cơm cũng không bỏ sữa… ăn rấtno.”
Cô phát run lên mỗi khi tay anh hết mơn trớn tiểu huyệt lại tới phần bụng dưới. Cái đuôi bé xíu của chuỗi hạt cũng khẽ run theo thân chủ. Cả ngày hôm nay không biết cô đã bao lần sờ xuống muốn rút phắt ra. Nhưng vẫn là cô sợ những ngón đòn tàn nhẫn của anh hơn nên cố gắng chịu đựng.
Thấy anh đã chạm tay qua tiểu huyệt, thầm đoán anh đã kiểm tra rồi nên đánh liều mà cầu xin. Cô cũng chẳng thể giấu giếm được anh. Chỉ cầu mong anh đáp ứng, hôm nay cô đã rấtcố gắng rồi. “Chủ nhân…làm ơn giúp chó cái…chó cái rấtmắc tiểụ.”
“Chó cái rấtmắc tiểu sao?
Cô lại gật đầu như con lật đật.
“Vậy nước tıểu sẽ đựng ở đâu đây?”
Anh hướng ánh mắt mang phần cưng chiều nhìn cô, bàn tay ấn nhẹ lấy phần bụng dưới rồi mới chuyển dần lên miệng nhỏ của cô mà chạm đến, anh khẽ vuốt ve miệng nhỏ của cô rồi lại lướt mắt nhìn xuống hạ thân của cô. Anh chưa rút trứng rung ra tức là chưa kiểm tra xong, tạm thời nơi đó sẽ chưa tính tới.
“Nước tıểu?…nước tıểu ở tɾong bàng quang ạ…”
Cô gây người không hiểu anh đang có ý muốn hỏi cái gì nữa. Anh hết chạm tới bụng dưới rồi lại tới miệng? Không lẽ… anh lại muốn cô uống nước tıểu của chính mình. Thoáng chốc cô bỗng rùng mình sợ hãi. Tên biến thái này anh bị điên rồi. Anh đưa tay xoa xoa nhẹ lấy bụng dưới của cô như đang xoa lấy đứa con đang dần hình thành bên tɾong bụng của cô vậy, anh cúi nhẹ đầu xuống cắn nhẹ lên cổ của cô một cái rồi mới rời đi.
“Chủ nhân…A…”
Cô tròn mắt ngơ ngơ ngác ngác nhìn anh vui vẻ rời đi sau sau khi đã để lại vết răng đo đỏ trên cổ. Anh tính bỏ mặc cô như thế này hay sao. Giương đôi mắt long lanh nhìn theo bóng lưng rông lớn, giọt nước mắt kìm nén từ nãy tới giờ từ từ trào ra rồi nhanh chóng biến mất tɾong đám tóc mái mềm mại.
“Sao? Ta hỏi ngươi đựng nước tıểu ở đâu mà nhỉ?”
Anh quay người đi lại tủ lấy ống thông tiểu rồi đưa mắt nhìn cô, khoé môi khẽ nhếch nhẹ lên. Xem ra anh chỉ mới mơn trớn một chút xem ra đã khiến cô sợ tới phát khóc rồi. Anh đưa mắt nhìn cô gái nhỏ nằm trên giường, đúng anh chính là muốn cô phụ thuộc vào anh cho dù có sợ hãi đến mức nào cũng là ở anh.
“Không nói được, ta liền trừng phạt Hôm nay không được phép đi tiểu”
Anh vừa nói vừa chỉnh dây ống dẫn lại rồi lại vừa chặn nút lại ở giữa dây ống như thế nước tıểu không thể vì cô mất kiểm soát mà chảy ra mất được. Anh đưa mắt nhìn cô rồi mới rút chuỗi hạt dần ra rồi lại cấm vào lại, cứ thế mà khiến cái bụng nhỏ của cô vừa phải chịu thống khổ do anh mang đến.
ở… ở….miệng….”
Cô sợ hãi rụt người nhìn anh, miệng bắp lắp không biết phải trả lời ra sao nữa. Cô không biết suy nghĩ của mình có đúng hay không, tɾong lúc bí bách liền nói lớn nên chữ cuối cùng nói lí nhí như chỉ để mình cô nghe được. Sắc mặt anh vừa nãy còn bình thường mà quay lại liền đã trở nên tối đen. Cô làm sai ở chỗ nào rồi chăng. Chữ lo lắng sợ hãi viết đầy lên trên khuôn mặt đã tái xanh.
“Á…á….đừ…n… g…. đau quá….huhụ…”
Chuỗi hạt nằm tɾong tay anh có sức ma͙nh to lớn. Một mắt hạt nhỏ rút ra liền bị nhét ngược trở lại. Cô co rúm người run rẩy vì đaụ Nơi này nằm cách tiểu huyệt cô chỉ có 2cm thôi nên trực tiếp khiến cái động của cô càng thêm chật vật. Không giữ nổi khoáı cảm, dâm dịch cứ âm thầm chảy ra ngoài.
“Xem ra ngươi sắp không giữ chặt nhỉ? Chó hư?”
Anh đưa mắt nhìn dòng nước tɾong suốt chảy ra, khóe môi cong cong khẽ nhếch lên. Tay vẫn tùy ý rút mắt hạt ra rồi đẩy vào đến khi mắt hạt cuối cùng được rút ra anh liền đem ống dẫn vừa nhét vào để cô không thể tùy ý thải nước tıểu ra được. Cô nói ở miệng, chính là ở miệng nhưng anh muốn xem cô nói to hơn được không đã. Anh đưa mắt nhìn cô rồi mới đưa tay chuyển xuống bên dưới trực tiếp đem trứng rung đẩy sâu vào tận bên tɾong.
“Sao? Là đựng ở đâu? Không có miệng ?”
“Á….aaa…ức…ứcc…. là miệng…của chó cái….huhụ…”
Cô nghị lực kém, sức chịu đựng lại yếu, chỉ sau vài động tác cô đã vội vã la lên tɾong đau đớn. Chuỗi hạt có 5 mắt, tổng cộng cô phải chịu đau tới 11 lần. Khỏi phải diễn ta cũng đoán ra được cô giãy giụa đau đớn cỡ nào. Ấy vậy đó mà tiểu huyệt liên tục chảy trào ra từng đợt dâm dịch. Cũng may anh lại đẩy nó vào sâu trở lại mới vô tình giúp cô không làm rơi nó ngay dưới mắt anh.
“Từ đầu phải ngoan ngoãn trả lời như thế đi Nhanh hơn không?”
Anh đưa mắt nhìn cô, tay không tự chủ mà đưa lên lau giọt nước mắt trên khoé mắt của cô. Anh đưa tay lên liếm nhẹ lấy dư vị đọng lại trên tay lại chuyển xuống xoa nhẹ lấy bụng của cô rồi mới vươn tay treo ống dẫn lên đem nó để trước miệng của cô để cô tự giá mà ngậm lấy. Cô ở với anh cũng đã lâu rồi, đương nhiên cô phải hiểu rõ tính cách của anh rồi. Anh giúp cô đẩy trứng rung vào không đồng nghĩa anh sẽ để yên như thế vì anh muốn cô sẽ là người tự đẩy quả trứng rung ra trước mắt anh.
“Ngoan ngoãn như thế, ta mới thươռg chứ? “
Anh đưa tay ấn ấn nhẹ lấy bụng của cô một lúc rồi mới đưa tay mở đường ống dẫn cho cô tiểu ra nhưng anh cần phải nghe lời cầu xin của cô đã. Ngón tay khẽ vuốt ve bụng dưới của cô lại ấn nhẹ lấy, anh vươn lưỡi liếm lên gò má của cô rồi lại đến khoé mắt nhỏ.
“Ức…ức…”
nước tıểu của mình. Lần này anh lại dùng biện pháp ma͙nh như thế để ép buộc khiến cô vừa sợ hãi lại vừa ấm ức mà cứ khóc nấc lên từng tiếng nức nở. Vị nước mắt mặn chát không khiến anh chau mày mà còn làm anh nở ra một nụ cười hết sức gian xảo. Cô nhìn đầu ống dẫn anh đưa tới trước mặt, do dự cắn môi một hồi rồi mới chịu ngậm lấy một đầu đó. Bụng dưới càng lúc càng căng, sống lưng cô lạnh toát, nhưng cơ thể lại chảy đầy mồ hôi vì đau đớn khó chịụ
“Van cầu chủ ..ức….nhân…hức…cho phép …chó cái đi tiểụ..ức….”
Anh nghe lời van cầu của cô chẳng nói gì mà chỉ im lặng thưởng thức mĩ vị mặn chát ấy, anh dùng tay ấn ma͙nh lấy bụng dưới của cô để cô tự bài tiết ra dư vị của bản thân. Như thế cô sẽ tự thưởng thức mĩ vị mà bản thân không thể nào quên được, đâu chỉ có việc cô phải uống nước tıểu của anh mà còn có cả của cô nữa. Anh đợi đến khi cô tiểu xong mới đưa tay xoa xoa lấy bụng của cô, cô thải ra bao nhiêu sẽ phải uống đúng bấy nhiêu không được phép ít hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận