Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cho chó cái ăn sáng, để nó ngủ một lúc rồi cho nó dậy tập thể dục, lười biếng mãi sẽ thành chó mập đấy ”
“Chủ nhân…ư… ức…em…”
Không phải miệng dưới của cô không ngậm được chặt, mà bởi vì bụng cô đã không còn chỗ để chứa nổi nữa rồi. Do quá nhiều nên mới bị chảy ra một chút. Cô rất muốn thanh minh nhưng hiện tại cổ họng cô nghẹn cứng lại chỉ toàn là tiếng nức nở. Cô chật vật lê lết cái cơ thể nặng nề mệt mỏi của mình bò theo anh ra tới ghế. Chân quỳ thấp, hai tay chống xuống nền. Đầu cúi gằm không dám nhìn mặt chủ nhân của mình. Anh không để cô hầu hạ buổi sáng nhưng cô cũng không vì thế mà quên bổn phận của mình. Giọng lí nhí yếu đuối cất lên.
“Ức…chó cái xin ..phép được bi cho chủ nhân…”
Cô đợi mãi không thấy anh nói gì thì lén ngẩng đầu lên nhìn anh. Bắt gặp được ánh mắt sắc lạnh đang chiếu lên cơ thể, cô vội vàng cụp mắt xuống sợ hãi run rẩy bò tới giữa hai chân anh, dùng miệng cởi bỏ khoá quần cho chủ nhân. Bằng cái miệng đã học tập suốt cả đêm, cô hầu hạ cậu chủ nhỏ cho tới khi anh phát tiết hết tinh dich vào trong mới dám rời đi, há miệng để anh kiểm tra tinh dich rồi mới nuốt xuống.
“Cảm ơn chủ nhân đã ban tinh dich…ư… Chó cái đã nhớ rồi…”
Người hầu đã đến từ lâu, đợi cô hầu hạ anh xong mới đi tới mang cô ra ngoài để tắm rửa. Khay đồ ăn được tối giản lại thành hỗn hợp cháo dinh dưỡng mà một khay sữa. Cô dù muốn hay không một ngày ba bữa đều phải ăn hết không được bỏ sót thứ gì. Chật vật liếm xong bữa sáng thì cũng đã tới gần trưa. Cô được người hầu dẫn tới cái chuồng chó trước đây để cho cô được nghỉ ngơi trong đó. Buổi chiều sau khi dậy cô sẽ phải tập thể dục. Mà tập cái gì với cái bụng to tướng và hai chân cứng đờ như thế này đây. Anh thật là kẻ ác độc.
Sau khi anh thấy cô rời đi trước mới đứng dậy chuẩn bị đi làm, trước khi đi anh dặn quản gia sau khi cô nghỉ ngơi xong cho cô bò quanh khu vườn ở phía trước. Vì chân của cô cũng cần cử động nếu cô cứ mãi lười biếng hai chân sẽ trở nên cứng đờ cho xem.
Anh cũng giống như mọi ngày nếu không có lịch quay thì sẽ đến công ty để tiếp quản công việc của cậu, cậu nói phải mất một tháng nữa. Có lẽ là vì đứa nhỏ vẫn chưa thật sự ngoan ngoãn nên cậu chưa đem về được, anh đành phải đợi vậy.
Cái mông sưng phù đỏ ửng hành cô cả một ngày hôm nay không yên. Nằm không nổi mà ngồi cũng không xong, đau rát ngứa ngáy thật khó chịụ Đã vậy lại còn phải uống rất nhiều nước, bàng quang của cô cũng sắp bị nổ tung luôn rồi. Nằm chưa được bao lâu, người hầu đã giục cô phải tập bò rồi. Lết hai chân cứng đờ của mình ra vườn. Cứ bò được vài bước cô lại thở dốc mệt mỏi, phải nghỉ tới mấy phút mới bò đi tiếp được. Mà khoảng sân trước của anh rộng tới cỡ nào cơ chứ. Phơi lưng ra cả buổi chiều tới gần tối cô mới bò được một vòng. Tới khi vào được nhà liền nằm vật ra sàn mệt mỏi muốn chết. Lòng bàn tay và đầu gối cũng đỏ lên hết rồi. Cũng may là người hầu có bọc lót tay và đầu gối cho cô trước, nếu không thì da mấy chỗ này chắc xước chảy máu ra luôn mất. Tắm rửa và ăn tối xong, bác sĩ tới kiểm tra và tháo bột cho cô. Nhìn hai cái chân cứng đờ đó của mình, cô chỉ biết thở dài chán nản. Lại vừa lúc anh về nhìn thấy, cơ thể cô bất giác run lên sợ sệt.
Đến tầm tối anh mới rời khỏi công ty để quay trở về nhà. Về đến nhà bác sĩ cũng đã tới rồi và đang tiến hành tháo bột cho cô, anh đưa tay nới lỏng cravat ra rồi mới quay lại giường. Ánh mắt quét qua cơ thể của cô một chút đến khi bác sĩ rời đi anh mới cất giọng lên mang hàm ý rõ ràng trong đó.
“Xem ra ngươi sắp chạy trốn thêm vài lần nữa với đôi chân này đúng chứ?”
“Chủ nhân…em…em..không có…a…”
Cô đâu phải óc heo đâu mà không hiểu thâm ý trong câu nói đó của anh. Miệng lắp bắp đáp lại, hai chân vừa mới được tháo bột cô đã vội vã đứng dậy khiến nó không chịu nổi trọng lượng của cơ thể mà run rẩy khuỵu xuống. Cô tiếp đất một cái không hề nhẹ, bao nhiêu nước trong người cũng gặp loại chấn động này mà gây nên cơn đau tê tái. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại xuýt xoa kêu đau, mất một lúc cô mới run rẩy chống người ngồi dậy, bò tới bên anh, đầu dụi dụi vào chân chủ nhân của mình nhỏ giọng thỏ thẻ.
“Chủ nhân. Chó cái không dám bỏ trốn nữa. Chó cái… chó cái biết sai rồi…”
Anh nhìn thấy cô cố gắng dùng đôi chân mà đứng dậy nhưng chẳng được bao lâu lại khuỵu xuống, anh không nói cũng chẳng rằng mà đưa mắt nhìn cô. Anh dùng mũi giày nâng cằm của cô lên, tay tùy ý nắm lấy sợi dây mà giật nhẹ lấy để cô ngẩng mặt lên. Tiện thể anh cho quản gia vào báo cáo tình hình cả ngày hôm nay của cô.
“Ngươi không dám sao? Dám hay không là do ngươi muốn hay không mà thôi ”
Anh vừa nói vừa nghe người hầu báo cáo lại việc cô tập thể dục không có hiệu quả, kể cả sức khoẻ cũng không có. Người hầu dẫn cô bò một vòng cũng rất lâụ Xem ra anh cần phải cho cô tập dần rồi, như thế này hầu hạ anh bằng kiểu gì? Một hiệp đã ngất rồi sao?
“Bi Từ ngày mai ngươi phải vận động cho ta ”
“Ưm…”.
Mặt ngẩng lên đó nhưng hàng lông mi cong cong vẫn một mực cụp xuống không dám nhìn thẳng mặt chủ nhân. Tai cô dỏng lên nghe mấy lời quản gia báo cáo mà đen xì mặt. Quản gia ơi là quản gia, sao ông lại đem toàn bộ mà nói ra với anh chứ. Giữ lại một chút hoặc mấy cái mà bò chậm bò không có sức có thể bỏ qua mà. Nói tốt cho cô mấy lời cũng không được hay sao. Bộ thấy cô chưa đủ tội nghiệp à.
“Dạ.. chó cái đã nhớ thưa chủ nhân. Xin chủ nhân cho phép chó cái bi ạ”. Cô bị nhắc nhở, liền biết ý bò tới giữa hai chân anh. Cúi đầu tiến tới cái khoá quần từng bước tháo bỏ. Côn thịt bên trong bật ra ngoài, cô sợ hãi giật mình khẽ lùi lại. Nhưng nhanh cô liền lấy lại dáng vẻ bình tĩnh, há miệng ngậm lấy quყ đầu mút nhẹ. Dùng lưỡi liếm khắp thân côn một vòng rồi mới đưa toàn bộ cây gậy thịt to dài gân guốc đó vào trong miệng bú liếm. Đầu nhấp lên rồi xuống lúc nhanh lúc chậm kéo thả đẩy khoáı cảm của anh lên xuống .
“Ưn…ngoan ngoãn thế này…mà lại lười biếng ”.
Anh nhìn thấy cô từ hoảng sợ đến bình tĩnh mà hầu hạ anh, giọng nói của anh vừa cất lên cùng với âm giọng sắc lạnh ấy. Anh đem đầu của cô ấn mạnh vào rồi mới dựa lưng vào thành ghế, ánh mắt có phần không vừa ý mà nhìn quản gia.
“Được rồi, lui xuống đi”. Nói thì nói nhưng anh cũng phải để cô hầu hạ anh đến đạt cao trào đã, dù gì cô cũng còn chưa đi tiểu lẫn xả thứ tinh dich đặc kẹo ấy ra ngoài nữa mà. Anh đưa mắt nhìn cô, để cô hầu hạ anh xong anh mới nắm lấy sợi dây xích rồi đứng dậy bước vào trong nhà tắm. Anh không để cô phải nuốt, chỉ vừa mở miệng ra cho anh kiểm tra anh đã dẫn cô vào trong nhà tắm. Đương nhiên cô phải biết rõ hành động của anh chính là thay lời nói rồi, cô không được phép nuốt mà phải ngậm lấy thứ đó cho anh.
“Như tối hôm qua, hôm nay làm không xong liền đến ngực của ngươi ”. Nói rồi anh ra hiệu cho cô bò lại gần bồn cầu, để cô nhấc một chân lên giống như một con chó cái vậy. Sau khi nhấc lên anh mới đưa tay vén sợi dây thừng sang một bên rồi mới rút từng mắt hạt ra.
“Ư…ô…ô…”. Côn thịt đâm thẳng vào cuống họng, cô vừa nghẹn vừa đau cố mà nuốt nó xuống. Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, hai khoé mắt ươn ướt ăm ắp sóng nước. Mất thêm một khoảng thời gian nữa côn thịt bên trong miệng mới có dấu hiệu giật giật, cô hít thở một hơi thật sâu rồi nhắm mắt đón lấy tinh dich nóng ấm đặc sệt của anh bắn thẳng vào miệng. Sau khi há miệng cho anh kiểm tra xong, cô chờ đợi mãi mà không nhận được câu nói hay cái gật đầu co phép cô nuốt xuống nên đành ngậm ngùi ngậm chặt thứ đó ở trong miệng của mình.
“Cho chó cái ăn sáng, để nó ngủ một lúc rồi cho nó dậy tập thể dục, lười biếng mãi sẽ thành chó mập đấy ”
“Chủ nhân…ư… ức…em…”
Không phải miệng dưới của cô không ngậm được chặt, mà bởi vì bụng cô đã không còn chỗ để chứa nổi nữa rồi. Do quá nhiều nên mới bị chảy ra một chút. Cô rất muốn thanh minh nhưng hiện tại cổ họng cô nghẹn cứng lại chỉ toàn là tiếng nức nở. Cô chật vật lê lết cái cơ thể nặng nề mệt mỏi của mình bò theo anh ra tới ghế. Chân quỳ thấp, hai tay chống xuống nền. Đầu cúi gằm không dám nhìn mặt chủ nhân của mình. Anh không để cô hầu hạ buổi sáng nhưng cô cũng không vì thế mà quên bổn phận của mình. Giọng lí nhí yếu đuối cất lên.
“Ức…chó cái xin ..phép được bi cho chủ nhân…”
Cô đợi mãi không thấy anh nói gì thì lén ngẩng đầu lên nhìn anh. Bắt gặp được ánh mắt sắc lạnh đang chiếu lên cơ thể, cô vội vàng cụp mắt xuống sợ hãi run rẩy bò tới giữa hai chân anh, dùng miệng cởi bỏ khoá quần cho chủ nhân. Bằng cái miệng đã học tập suốt cả đêm, cô hầu hạ cậu chủ nhỏ cho tới khi anh phát tiết hết tinh dich vào trong mới dám rời đi, há miệng để anh kiểm tra tinh dich rồi mới nuốt xuống.
“Cảm ơn chủ nhân đã ban tinh dich…ư… Chó cái đã nhớ rồi…”
Người hầu đã đến từ lâu, đợi cô hầu hạ anh xong mới đi tới mang cô ra ngoài để tắm rửa. Khay đồ ăn được tối giản lại thành hỗn hợp cháo dinh dưỡng mà một khay sữa. Cô dù muốn hay không một ngày ba bữa đều phải ăn hết không được bỏ sót thứ gì. Chật vật liếm xong bữa sáng thì cũng đã tới gần trưa. Cô được người hầu dẫn tới cái chuồng chó trước đây để cho cô được nghỉ ngơi trong đó. Buổi chiều sau khi dậy cô sẽ phải tập thể dục. Mà tập cái gì với cái bụng to tướng và hai chân cứng đờ như thế này đây. Anh thật là kẻ ác độc.
Sau khi anh thấy cô rời đi trước mới đứng dậy chuẩn bị đi làm, trước khi đi anh dặn quản gia sau khi cô nghỉ ngơi xong cho cô bò quanh khu vườn ở phía trước. Vì chân của cô cũng cần cử động nếu cô cứ mãi lười biếng hai chân sẽ trở nên cứng đờ cho xem.
Anh cũng giống như mọi ngày nếu không có lịch quay thì sẽ đến công ty để tiếp quản công việc của cậu, cậu nói phải mất một tháng nữa. Có lẽ là vì đứa nhỏ vẫn chưa thật sự ngoan ngoãn nên cậu chưa đem về được, anh đành phải đợi vậy.
Cái mông sưng phù đỏ ửng hành cô cả một ngày hôm nay không yên. Nằm không nổi mà ngồi cũng không xong, đau rát ngứa ngáy thật khó chịụ Đã vậy lại còn phải uống rất nhiều nước, bàng quang của cô cũng sắp bị nổ tung luôn rồi. Nằm chưa được bao lâu, người hầu đã giục cô phải tập bò rồi. Lết hai chân cứng đờ của mình ra vườn. Cứ bò được vài bước cô lại thở dốc mệt mỏi, phải nghỉ tới mấy phút mới bò đi tiếp được. Mà khoảng sân trước của anh rộng tới cỡ nào cơ chứ. Phơi lưng ra cả buổi chiều tới gần tối cô mới bò được một vòng. Tới khi vào được nhà liền nằm vật ra sàn mệt mỏi muốn chết. Lòng bàn tay và đầu gối cũng đỏ lên hết rồi. Cũng may là người hầu có bọc lót tay và đầu gối cho cô trước, nếu không thì da mấy chỗ này chắc xước chảy máu ra luôn mất. Tắm rửa và ăn tối xong, bác sĩ tới kiểm tra và tháo bột cho cô. Nhìn hai cái chân cứng đờ đó của mình, cô chỉ biết thở dài chán nản. Lại vừa lúc anh về nhìn thấy, cơ thể cô bất giác run lên sợ sệt.
Đến tầm tối anh mới rời khỏi công ty để quay trở về nhà. Về đến nhà bác sĩ cũng đã tới rồi và đang tiến hành tháo bột cho cô, anh đưa tay nới lỏng cravat ra rồi mới quay lại giường. Ánh mắt quét qua cơ thể của cô một chút đến khi bác sĩ rời đi anh mới cất giọng lên mang hàm ý rõ ràng trong đó.
“Xem ra ngươi sắp chạy trốn thêm vài lần nữa với đôi chân này đúng chứ?”
“Chủ nhân…em…em..không có…a…”
Cô đâu phải óc heo đâu mà không hiểu thâm ý trong câu nói đó của anh. Miệng lắp bắp đáp lại, hai chân vừa mới được tháo bột cô đã vội vã đứng dậy khiến nó không chịu nổi trọng lượng của cơ thể mà run rẩy khuỵu xuống. Cô tiếp đất một cái không hề nhẹ, bao nhiêu nước trong người cũng gặp loại chấn động này mà gây nên cơn đau tê tái. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại xuýt xoa kêu đau, mất một lúc cô mới run rẩy chống người ngồi dậy, bò tới bên anh, đầu dụi dụi vào chân chủ nhân của mình nhỏ giọng thỏ thẻ.
“Chủ nhân. Chó cái không dám bỏ trốn nữa. Chó cái… chó cái biết sai rồi…”
Anh nhìn thấy cô cố gắng dùng đôi chân mà đứng dậy nhưng chẳng được bao lâu lại khuỵu xuống, anh không nói cũng chẳng rằng mà đưa mắt nhìn cô. Anh dùng mũi giày nâng cằm của cô lên, tay tùy ý nắm lấy sợi dây mà giật nhẹ lấy để cô ngẩng mặt lên. Tiện thể anh cho quản gia vào báo cáo tình hình cả ngày hôm nay của cô.
“Ngươi không dám sao? Dám hay không là do ngươi muốn hay không mà thôi ”
Anh vừa nói vừa nghe người hầu báo cáo lại việc cô tập thể dục không có hiệu quả, kể cả sức khoẻ cũng không có. Người hầu dẫn cô bò một vòng cũng rất lâụ Xem ra anh cần phải cho cô tập dần rồi, như thế này hầu hạ anh bằng kiểu gì? Một hiệp đã ngất rồi sao?
“Bi Từ ngày mai ngươi phải vận động cho ta ”
“Ưm…”.
Mặt ngẩng lên đó nhưng hàng lông mi cong cong vẫn một mực cụp xuống không dám nhìn thẳng mặt chủ nhân. Tai cô dỏng lên nghe mấy lời quản gia báo cáo mà đen xì mặt. Quản gia ơi là quản gia, sao ông lại đem toàn bộ mà nói ra với anh chứ. Giữ lại một chút hoặc mấy cái mà bò chậm bò không có sức có thể bỏ qua mà. Nói tốt cho cô mấy lời cũng không được hay sao. Bộ thấy cô chưa đủ tội nghiệp à.
“Dạ.. chó cái đã nhớ thưa chủ nhân. Xin chủ nhân cho phép chó cái bi ạ”. Cô bị nhắc nhở, liền biết ý bò tới giữa hai chân anh. Cúi đầu tiến tới cái khoá quần từng bước tháo bỏ. Côn thịt bên trong bật ra ngoài, cô sợ hãi giật mình khẽ lùi lại. Nhưng nhanh cô liền lấy lại dáng vẻ bình tĩnh, há miệng ngậm lấy quყ đầu mút nhẹ. Dùng lưỡi liếm khắp thân côn một vòng rồi mới đưa toàn bộ cây gậy thịt to dài gân guốc đó vào trong miệng bú liếm. Đầu nhấp lên rồi xuống lúc nhanh lúc chậm kéo thả đẩy khoáı cảm của anh lên xuống .
“Ưn…ngoan ngoãn thế này…mà lại lười biếng ”.
Anh nhìn thấy cô từ hoảng sợ đến bình tĩnh mà hầu hạ anh, giọng nói của anh vừa cất lên cùng với âm giọng sắc lạnh ấy. Anh đem đầu của cô ấn mạnh vào rồi mới dựa lưng vào thành ghế, ánh mắt có phần không vừa ý mà nhìn quản gia.
“Được rồi, lui xuống đi”. Nói thì nói nhưng anh cũng phải để cô hầu hạ anh đến đạt cao trào đã, dù gì cô cũng còn chưa đi tiểu lẫn xả thứ tinh dich đặc kẹo ấy ra ngoài nữa mà. Anh đưa mắt nhìn cô, để cô hầu hạ anh xong anh mới nắm lấy sợi dây xích rồi đứng dậy bước vào trong nhà tắm. Anh không để cô phải nuốt, chỉ vừa mở miệng ra cho anh kiểm tra anh đã dẫn cô vào trong nhà tắm. Đương nhiên cô phải biết rõ hành động của anh chính là thay lời nói rồi, cô không được phép nuốt mà phải ngậm lấy thứ đó cho anh.
“Như tối hôm qua, hôm nay làm không xong liền đến ngực của ngươi ”. Nói rồi anh ra hiệu cho cô bò lại gần bồn cầu, để cô nhấc một chân lên giống như một con chó cái vậy. Sau khi nhấc lên anh mới đưa tay vén sợi dây thừng sang một bên rồi mới rút từng mắt hạt ra.
“Ư…ô…ô…”. Côn thịt đâm thẳng vào cuống họng, cô vừa nghẹn vừa đau cố mà nuốt nó xuống. Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, hai khoé mắt ươn ướt ăm ắp sóng nước. Mất thêm một khoảng thời gian nữa côn thịt bên trong miệng mới có dấu hiệu giật giật, cô hít thở một hơi thật sâu rồi nhắm mắt đón lấy tinh dich nóng ấm đặc sệt của anh bắn thẳng vào miệng. Sau khi há miệng cho anh kiểm tra xong, cô chờ đợi mãi mà không nhận được câu nói hay cái gật đầu co phép cô nuốt xuống nên đành ngậm ngùi ngậm chặt thứ đó ở trong miệng của mình.
“Ư…ưm….”. Cô vừa bò theo anh vừa gật gật cái đầu biểu thị thay cho câu trả lời của mình. Bò tới bồn cầu, do bởi chân cô còn đang cứng nghắc nên cô phải nhờ sự hỗ trợ của bước tường bên cạnh mới giữ được cái chân trong tư thế giơ cao. Cắn môi chịu đựng từng mắt hạt ở niệu đạo được rút ra hết, ngay lập tức chất lỏng màu vàng nhạt chảy trào ra ngoài như thác đổ. Cả ngày nhịn tiểu, giờ đây cô như được lớn xá, cơ mặt giãn ra thoải mái âm thầm rên mấy tiếng bên trong cổ họng.
Anh thấy cô đi tiểu xong mới dùng khăn giấy lau tạm nơi đó mới ra hiệu cho cô ngồi lên bồn cầu, đưa tay ra hiệu cho cô leo lên bồn cầu, dù gì anh cũng phải cho cô vệ sinh cơ thể đã. Cả ngày tắm rửa sạch cũng không phải là một hiệu quả.
“Được rồi, tự thải hết những thứ trong bụng ra rồi vệ sinh sạch sẽ lại”. Nói rồi anh đứng thẳng dậy vòng ra lavabo để rửa mặt, dù sao cô cũng đã tắm rồi nên anh không cần tắm cho cô nữa. Sau khi cô xong việc anh mới quay lại nắm lấy sợi dây xích ở cổ của cô kéo cô ra khỏi nhà tắm. Miệng nhỏ của cô vẫn là ngậm lấy tinh dich, liệu tối nay còn ngậm được nữa hay không đây.
“Bò thấp xuống vểnh mông lên ”. Anh vừa nói vừa đi lại tủ đồ lấy ra một cây roi da, xem nào anh nên đánh cô bao nhiêu rồi về việc cô lười vận động đây? Nhưng trước tiên anh cầm lấy chuỗi hạt mới mắt hạt to hơn, gần bằng quả bóng tennis khoảng tầm 6 mắt rồi đem về phía của cô. Anh đưa mắt nhìn cô rồi đưa tay lấy thêm một chuỗi hạt nhỏ để nhét nó vào niệu đạo của cô.
“Ư…ưm….”. Cô vừa bò theo anh vừa gật gật cái đầu biểu thị thay cho câu trả lời của mình. Bò tới bồn cầu, do bởi chân cô còn đang cứng nghắc nên cô phải nhờ sự hỗ trợ của bước tường bên cạnh mới giữ được cái chân trong tư thế giơ cao. Cắn môi chịu đựng từng mắt hạt ở niệu đạo được rút ra hết, ngay lập tức chất lỏng màu vàng nhạt chảy trào ra ngoài như thác đổ. Cả ngày nhịn tiểu, giờ đây cô như được lớn xá, cơ mặt giãn ra thoải mái âm thầm rên mấy tiếng bên trong cổ họng.
Anh thấy cô đi tiểu xong mới dùng khăn giấy lau tạm nơi đó mới ra hiệu cho cô ngồi lên bồn cầu, đưa tay ra hiệu cho cô leo lên bồn cầu, dù gì anh cũng phải cho cô vệ sinh cơ thể đã. Cả ngày tắm rửa sạch cũng không phải là một hiệu quả.
“Được rồi, tự thải hết những thứ trong bụng ra rồi vệ sinh sạch sẽ lại”. Nói rồi anh đứng thẳng dậy vòng ra lavabo để rửa mặt, dù sao cô cũng đã tắm rồi nên anh không cần tắm cho cô nữa. Sau khi cô xong việc anh mới quay lại nắm lấy sợi dây xích ở cổ của cô kéo cô ra khỏi nhà tắm. Miệng nhỏ của cô vẫn là ngậm lấy tinh dich, liệu tối nay còn ngậm được nữa hay không đây.
“Bò thấp xuống vểnh mông lên ”. Anh vừa nói vừa đi lại tủ đồ lấy ra một cây roi da, xem nào anh nên đánh cô bao nhiêu rồi về việc cô lười vận động đây? Nhưng trước tiên anh cầm lấy chuỗi hạt mới mắt hạt to hơn, gần bằng quả bóng tennis khoảng tầm 6 mắt rồi đem về phía của cô. Anh đưa mắt nhìn cô rồi đưa tay lấy thêm một chuỗi hạt nhỏ để nhét nó vào niệu đạo của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận