Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Trung nhìn cô rồi ngồi ngay ngắn.

Lúc nãy chỉ là sư tử con, bây giờ lại giống quả bóng tức giận.

Cậu ấy ỉu xìu lên tiếng: “Tối qua mẹ tôi gọi điện tới, nói là muốn đưa tôi ra nước ngoài để học, nhưng tôi không muốn.”

Khuôn mặt tuấn tú của cậu ấy vô cùng hoang mang.

Tạ U U có hơi ngạc nhiên, tuy ra nước ngoài đa số đều là con em có điều kiện, biết chọn con đường. Tô Đình lại chọn đưa Thẩm Trung ra nước ngoài, thật sự cũng không có gì để chê trách. Không có bậc cha mẹ nào không mong muốn con cái mình thành đạt, huống hồ Thẩm Trung cũng vậy.

Tạ U U lại nghĩ tới cuộc gọi tối qua Tô Đình gọi cho Thẩm Phi Bạch, hình như cô đã hiểu ra chuyện gì đó. Xem ra, Tô Đình muốn bàn với anh về chuyện đưa Thẩm Trung đi du học.

Tạ U U: “Tôi có thể hỏi một chút được không, tại sao đột nhiên mẹ cậu lại quyết định đưa cậu ra nước ngoài vậy?”

“Có thể là vì chuyện lần trước tôi đánh nhau với người khác.” Thẩm Trung nói với vẻ hời hợt: “Ba tôi tự mình tới trường bắt tôi, lại dạy dỗ tôi một trận. Tôi tưởng chuyện này coi như xong, ai ngờ bây giờ mẹ tôi đột nhiên muốn đưa tôi ra nước ngoài. Phiền chết được, biết trước thì tôi đã nhet bọn chúng vào trong bao tải rồi đưa tới khu rừng nhỏ phía sau trường, trực tiếp đánh một trận là xong chuyện, mới không chọc phiền phức này.”

Tạ U U:

“Được lắm, không phải cậu ấm nghĩ không nên đánh nhau, mà ngược lại không nên để đối phương thấy mặt mình, thật không hổ là cậu.”

Tiếp theo, Tạ U U lại biết nguyên nhân ban đầu Thẩm Trung và đám du côn kia đánh nhau.

Lúc trước, Tạ U U chỉ biết sơ qua từ miệng của thư ký Tống, Thẩm Trung xung đột với đám côn đồ ở ngoài trường là vì hoa khôi của trường họ, đánh nhau ngoài trường bị hiệu trưởng tóm được. Vì thân phận của Thẩm Trung đặc biệt, nên hiệu trưởng cũng không công khai chuyện này ra ngoài, mà gọi điện riêng cho Thẩm Phi Bạch xem xử lý thế nào mới ổn.

Thì ra, sở dĩ Thẩm Trung đánh đám côn đồ kia là vì mấy tên đó luôn quấy rối hoa khôi của trường. Hoa khôi hết cách đành bắt chuyện với Thẩm Trung, mong rằng có thể dọa đám côn đồ kia. Cậu ấy biết được những chuyện hoa khôi gặp phải, cũng rất sẵn lòng ra tay giúp đỡ, tan học thì về chung với cô ấy. Thấy đám côn đồ còn dám không biết tốt xấu mà vây quanh, cậu ấy lập tức đánh cho bọn họ một trận tơi bời.

Cứ thế qua lời kể của hiệu trưởng và đám côn đồ thì chuyện cậu ấy cứu hoa khôi, lại trở thành Thẩm Trung tranh giành phụ nữ với đám du côn ngoài trường, còn kích động mà ẩu đả với chúng.

Khi đó, mấy tên côn đồ kia bị Thẩm Trung đánh rất thê thảm, họ biết ba của cậu ấy là Thẩm Phi Bạch, đương nhiên sẽ không tha, thầm nghĩ vòi tiền nhà họ Thẩm. Nhưng Thẩm Phi Bạch là ai chứ? Mấy thằng oắt con mà cũng dám động lên đầu anh?

Tạ U U nghe xong bèn hỏi cậu ấy: “Vậy, ba cậu biết sự thật về chuyện cậu đánh người không?”

Thẩm Trung hờ hững nói: “Chắc là không biết. Khi bắt tôi từ trường về thì ông ấy còn khá tức giận. Trong lòng ông ấy, tôi là một đứa con trai hư đốn. Hừ, nòi nào giống nấy, dù tôi có hư thì cũng là đứa con do ông ấy sinh ra, không tới lượt người khác.”

Cậu ấy nói xong, lại liếc cô một cái: “Khi đó không phải cô cũng có mặt ở đấy à? Còn không biết tình huống như thế nào ư?”

Nếu không phải đột nhiên Tạ U U xông vào, còn không biết họ sẽ cãi nhau bao lâu nữa.

Tạ U U lại nhớ đến một chuyện khác. Sao Thẩm Phi Bạch có thể không biết chân tướng của vụ việc, anh chẳng thèm nói ra mà thôi.

Làm sao người đàn ông sóng gió gì cũng đã trải qua như Thẩm Phi Bạch lại không nhìn thấu chứ? Chẳng qua rất nhiều chuyện anh đã biết rõ nhưng sẽ không nói ra, chỉ cần hướng phát triển của câu chuyện nằm trong tầm kiểm soát của mình là được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận