Chương 91

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 91

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ U U cũng cười: “Được, vậy tôi chờ bữa ăn của cậu chủ đấy.”

Điều mà cô không biết là lúc này Thẩm Phi Bạch đang đứng ngoài cửa, không biết đã nghe được bao nhiêu.

Anh ngẩng đầu nhìn Tạ U U ngồi bên kia, vẻ mặt không thay đổi, lẳng lặng trở về vị trí. Đôi giày da giẫm lên sàn, không phát ra tiếng động nào, người bên trong hoàn toàn không chú ý đến.

Mấy phút nữa trôi qua, Tạ U U và Thẩm Trung xuống lầu ăn sáng.

Tính nóng nảy của trẻ con tới nhanh mà đi cũng lẹ.

Vừa thấy đồ ăn sáng trên bàn thì cậu ấy không đi nữa, ngồi xuống và giống như ma đói.

“Hôm nay có trứng ốp la, chiên cũng không tệ, trông vẻ ngoài có lẽ là hợp với khẩu vị của tôi.”

Thẩm Trung ngồi trên ghế, định bắt đầu ăn, trông có vẻ rất trẻ con.

Khóe miệng Tạ U U thoáng nở nụ cười, đúng lúc Thẩm Phi Bạch ngồi xuống đối diện, định nếm thử mùi vị của trứng ốp la.

Anh thấy cô cúi đầu và nụ cười bên môi, đôi mắt có hơi thâm trầm. Thẩm Phi Bạch đặt dao nĩa xuống, cọ xát một chút.

“Hôm nay em phải đóng phim hả?”

Tạ U U không ngờ Thẩm Phi Bạch đột nhiên lại hỏi chuyện cá nhân của mình. Cô ngẩng đầu, không nhìn ra biểu cảm trên gương mặt của người đàn ông, giống như câu hỏi han bình thường.

“Vâng.”

Cô nhớ ra chuyện mình phải tới thành phố C đóng phim, nhân tiện nói luôn cho anh biết, chắc cô phải đi mất hai tháng.

Tác giả: Hê hê, anh già phải giường không gối chiếc hai tháng trời, còn phải chịu sự đả kích của tình địch. Không sai, mối tình đầu của U U xuất hiện rồi.

Không phải Tạ U U không nghe ra sự quan tâm trong lời nói của Thẩm Phi Bạch dành cho mình.

Cô có hơi ngại khi vứt một mình sugar daddy ở thành phố A hai tháng để đi quay phim. Tuy nói, cô cũng đã thầm quyết định mình lúc nào không bận đóng phim hay khi rảnh rỗi sẽ bay về làm bạn với anh.

Nhưng sau khi Thẩm Phi Bạch biết cô phải đi hai tháng, trên mặt cũng không tỏ ra bất mãn gì cả. Anh luôn là một vị sugar daddy rất dễ nói chuyện, Tạ U U cũng ghi nhớ trong lòng, âm thầm nhớ những điểm tốt của anh.

“Thành phố C.” Anh ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi cô: “Đó có phải nơi trước đây em từng ở không?”

Tạ U U thầm hơi ngạc nhiên, không ngờ anh lại biết.

Biết là một chuyện, nhớ lại là một chuyện khác.

Thành phố C là một thành phố nhỏ loại ba, lúc trước Tạ U U cũng chưa từng nhắc với người khác. Đây là quê hương của cô. Tuy kinh tế của thành phố C không ra sao, không cách nào so với thành phố lớn cấp một, nhưng vẫn có chỉ số hạnh phúc khá cao, người dân an cư lạc nghiệp, nhịp sống tương đối chậm.

Tính ra thì Tạ U U cũng đã nhiều năm chưa về đây.

Nếu không phải lần này đóng phim, có lẽ cô cũng sẽ không trở về.

Nhắc đến thành phố C, có vài chuyện cũ năm xưa đã phủ bụi, còn có người cũng đã lập tức xuất hiện trong đầu.

Những ký ức trong quá khứ kia giống như một lớp màng lọc cũ kỹ. Mọi thứ đều mơ hồ, không thể nhìn rõ, ngay cả trong mơ cũng không thấy rõ.

Dạo này cô luôn tỉnh giấc vào nửa đêm, bất chợt nhớ lại vài người và một số chuyện nào đó, còn hơi sợ hãi. Sau đó cô không ngủ lại được, cứ thế trằn trọc, bụng đầy tâm sự.

Tạ U U cũng không biết tại sao gần đây đột nhiên thường xuyên bắt đầu nhớ tới những chuyện trong quá khứ.

Có thể ngay từ đầu Vương Tuyền đã nói với cô trong điện thoại, lần này bộ phim lấy cảnh tại thành phố C, đã vùi một hạt giống trong lòng cô, cho dù cô ra sức giấu giếm cỡ nào đi nữa thì cũng vô ích.

Năm mười bảy, mười tám tuổi, nụ cười của Tạ U U còn chưa nặng nề, giống một cái cùm như bây giờ.

Thậm chí cô đã không còn nhớ rõ đã bao lâu mình chưa được tự do bật cười thoải mái. Năm mười bảy, mười tám tuổi hẹn hò với một người con trai là phần ký ức đầy màu sắc nhất trong ký ức của cô. Đáng tiếc, phần còn lại đều là màu xám và trắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận