Chương 93

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 93

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không phải, chỉ là cảm thấy phiền phức.”

“Không hề phiền chút nào.”

Cứ thế, Thẩm Phi Bạch quyết định dứt khoát: “Cứ quyết định thế đi.”

Đàn ông có tuổi đôi khi cũng độc tài và bá đạo, giờ phút này đã thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn, ngay cả việc cô ở khách sạn cũng muốn quản.

Tạ U U nghe anh nói vậy, trong lòng chửi thầm, không nhịn được mà lẩm bẩm: “Thật ra chỉ ở hai tháng, có thể gặp nguy hiểm gì chứ?”

Thẩm Phi Bạch ngẩng đầu liếc nhìn cô, từ góc độ của Tạ U U thì ánh mắt anh lộ ra vẻ uy nghiêm trông rất đáng sợ.

Lúc này, Tạ U U đã được trải nghiệm giống Thẩm Trung, khó trách cậu ấy lại kính sợ ba mình như thế. Người đàn ông hơn ba mươi tuổi, dường như trên người tự mang khí chất này. Huống chi cô nhỏ hơn anh nhiều tuổi như vậy, có lúc khó tránh cũng sẽ có cảm giác sợ anh.

Thẩm Trung giống như cảm nhận được điều gì, ăn miếng bít tết miệng bóng loáng dầu mỡ, ăn ý nhìn vào mắt Tạ U U. Trong mắt cậu ấy hiện lên vẻ thông cảm với cô.

Phải, ai kêu Thẩm Phi Bạch vừa có quyền vừa có thế, anh lại nắm chặt mạch máu kinh tế của Tạ U U và Thẩm Trung.

Thẩm Phi Bạch thấy Tạ U U không dám phản kháng, dịu giọng lại, tầm mắt lại rơi trên người cô: “Nay phải đi quay phim, ăn sáng xong tôi sẽ nhờ thư ký Tống đưa em đi.”

“Vâng.”

Tạ U U ăn xong trứng ốp la, uống xong ly sữa rồi được thư ký Tống đưa tới phim trường.

Chiều nay cô sẽ bay tới thành phố C.

Dĩ nhiên Thẩm Phi Bạch cũng rất bận, đi sớm hơn cả Tạ U U. Khoảng thời gian này, có nhiều lúc anh bận không thể phân thân, còn phải dành thời gian ra để lo chuyện của cô.

Khi nghĩ tới điểm này, trong lòng cô lại thấy hơi vui vẻ.

Mãi đến khi lên máy bay, người chị em Phương Minh Ngọc còn đang trêu chọc hôm nay trông cô mặt mày hồng hào, dáng vẻ như vừa mới được mưa móc tưới tắm: “Xem ra tối qua thị trưởng Thẩm đã ở trên giường tận tình yêu thương cô nhỉ.”

Trước giờ Phương Minh Ngọc nói chuyện không biết nặng nhẹ. Tạ U U cũng không muốn đáp lại những lời này của cô ấy, tiếp viên hàng không hỗ trợ đặt vali cho ngay ngắn. Cô nói cảm ơn xong rồi ngồi vào vị trí của mình.

Tiếp viên hàng không nhận ra cô, vốn muốn hỏi xem có thể chụp ảnh chung, xin chữ ký hay không. Nhưng anh ta còn chưa lên tiếng thì gương mặt trắng trẻo đã đỏ bừng, ấp a ấp úng cũng không thốt ra được câu nào, cứ thế đỏ mặt rời đi.

Tạ U U cũng thấy nhiều chuyện như vậy rồi, nên không lấy làm lạ.

Cô điều chỉnh chỗ ngồi một chút, định ngủ một giấc ngon lành trên máy bay.

Bộ phim điện ảnh cần quay lần này, cô là nữ chính, người chị em của cô, Phương Minh Ngọc cũng được sugar daddy của cô ấy dựa vào quan hệ vung tiền nhét cô ấy tới đây. Tuy cô ấy là nữ phụ nhưng cũng có không ít cảnh quay trước ống kính. Phương Minh Ngọc cũng khá hài lòng, dù gì trong mắt của mọi người, cô ấy cũng là nữ diễn viên trình độ diễn xuất hạng ba mà thôi.

Từ sau khi hai người mạnh ai nấy tìm sugar daddy của mình, cơ hội gặp nhau cũng sẽ ngày càng ít hơn. Thỉnh thoảng còn tám vài câu trên Wechat, lớn khái cũng biết tình hình gần đây của nhau.

Thấy Tạ U U không đếm xỉa đến mình, Phương Minh Ngọc càng nói càng hăng, còn dùng khuỷu tay huých vai của cô một chút.

“Haiz, cô xem cô kìa, cứ kín tiếng thế này làm gì chứ? Cô đã đi theo người đàn ông như Thẩm Phi Bạch rồi, còn đoan trang như vậy, không thấy mệt à? Cô có biết sau lưng có bao nhiêu người trực tiếp gọi anh ấy là chồng, nhiều em gái bị vẻ ngoài và khí chất đó làm cho mê mẩn không? Tôi không tin cô thật sự có thể điềm tĩnh như vậy. Haiz, đáng tiếc lần nào tôi tò mò chuyện giữa hai người, muốn hỏi cái gì cũng không hỏi ra, thật là làm tôi tò mò chết đi được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận