Chương 101

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 101

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật ra Tô Đình sẽ không quản chuyện của Thẩm Phi Bạch, mà vốn dĩ cô ta cũng không quản được. Chỉ là khi biết được Thẩm Trung và Tạ U U chung sống ngày càng thân thiết từ miệng Thẩm Viêm, cô ta cũng có sự ích kỷ của mình.

Trước kia anh và sao nữ kia ở bên nhau, cô ta có thể dùng tâm trạng bình

thường để đối đãi. Nhưng mọi chuyện dường như đã thoát khỏi kiểm soát của cô ta. Thẩm Phi Bạch không hề ngại để Thẩm Trung tiếp xúc với sao nữ kia, trong lòng cô ta đã dấy lên hồi chuông cảnh báo, đây tuyệt đối không phải một tín hiệu tốt.

Cô ta thừa nhận, cô ta cũng có tư tâm của mình.

Người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại lại không trả lời vấn đề này của cô ta, chỉ nói: “Đã khuya rồi, nếu không có chuyện gì thì cúp máy đi. Sau này những chuyện như vậy không cần gọi điện thoại cho anh.”

Anh rất ích khi tranh chấp hoặc phản bác người khác ngay mặt, nhưng nếu anh đã nói như vậy, cũng không ai dám tiếp tục dò hỏi anh tới cùng, cảm giác đó quá áp lực.

Ly hôn đã lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh bày tỏ đừng gọi điện thoại cho anh. Cũng đúng thôi, bọn họ chẳng có quan hệ gì.

Tâm trạng của Tô Đình hơi phức tạp, cô ta đành phải dịu dàng trả lời: “Được rồi, vậy anh ngủ sớm một chút, em cúp máy đây.”

“Ừ.”

Cúp điện thoại, Tô Đình ngồi trên ghế sofa đối diện Thẩm Viêm, bất lực lắc đầu, biểu thị mình không có cách nào. Ở trước mặt anh, cô chưa bao giờ có được đặc quyền này.

Thẩm Viêm lập tức hiểu rõ ý của cô, hai chân nặng nề bắt chéo nhau, nhíu mày nói: “Không ngờ một cô nhóc hai mươi mấy tuổi cũng là một nhân vật lợi hại, bản lĩnh lớn đấy. Một người đàn ông đã hơn ba mươi lăm tuổi còn bị một cô bé hai mươi mấy tuổi dụ dỗ đến xoay vòng, cũng không sợ người khác chê cười mình! Đã cái tuổi này, đúng là càng sống càng tụt lùi, chuyện này là sao?”

“Cô ta không chỉ là một con nhóc, còn lăn lộn trong giới giải trí, mưa dầm thấm đất, làm sao có thể ngây thơ?”

Người trong giới giải trí vốn đã khó làm.

Tô Đình ngồi đối diện anh ấy, hiểu ý giải thích cho anh ấy: “Bây giờ nếu anh ấy đã thích cô bé kia, thì nếu mọi người càng cản trở, càng không thể khuyên được anh ấy quay đầu. Em tin Phi Bạch không phải một người đàn ông không biết nặng nhẹ, anh ấy cũng không còn ở cái tuổi mê muội vì tình yêu, đợi anh ấy suy nghĩ cẩn thận, sự yêu thích đối với cô bé kia cũng sẽ phai nhạt. Không cần anh nói gì, chính anh ấy cũng biết chừng mực.”

Đối với đàn ông ở độ tuổi này, tình yêu từ lâu đã trở thành món đồ ăn có cũng được không có cũng chẳng sao, nhiều hơn vẫn là dã tâm và sự nghiệp, cùng với trách nhiệm và gánh vác. Tô Đình tự nhận mình hiểu rất rõ về đàn ông ở độ tuổi này, nhất là người đã từng là chồng cô ta, cô ta cũng hiểu rất rõ.

Thẩm Viêm hoàn toàn tin tưởng không chút nghi ngờ đối với lời nói của Tô Đình, anh ấy cảm thấy rất có lý, khâm phục từ tận đáy lòng: “Vẫn là em phân tích đúng, nếu càng phản đối bọn họ, bọn họ có thể sẽ ngày càng gắn bó.”

Anh ấy hy vọng Thẩm Phi Bạch tuyệt đối sẽ không đi lầm đường.

Tô Đình cười nhạt một tiếng, không nói gì nữa.

Sau khi Thẩm Phi Bạch ngắt điện thoại, anh không tiếp tục ở trong phòng mà là đi ra ban công bên ngoài, nhìn thấy ngoài kia đen kịt một mảnh, bờ sông đối diện là đoạn đường phồn hoa nhất trung tâm thành phố, đèn đuốc sáng trưng. Anh đứng ở đó, cúi đầu suy nghĩ điều gì, cánh tay chống lên lan can, cơn gió thổi tới, dập tắt điếu thuốc trên tay anh, cũng cắt ngang suy nghĩ của anh.

Một ít hình ảnh trong đầu không ngừng phát lại.

Dục vọng trong cơ thể dường như đã dịu đi, tinh thần nâng lên, như thể lại bắt đầu hồi tưởng.

Anh không ở lại ban công lâu, mà là nhanh chóng rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận