Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Do cô không biết tự lượng sức mình thôi.

Vào những năm cấp ba, cô không hiểu ra điều này sớm hơn, để rồi tự hủy hoại con đường học hành của mình. Lúc lao vào vòng tròn của giới giải trí vẫn ngây thơ như trước, xém chút nữa đã hủy hoại nửa đời sau của bản thân. Giống như con thiêu thân lao vào biển lửa, mãi cho đến khi máu chảy đầu rơi, trơ mắt nhìn Dịch Trạm và Hà Lang điên cuồng hôn môi trên nền tuyết mới hiểu rõ hành động của mình ngu dại đến nhường nào.

Cô xuất thân bần hàng với hai bàn tay trắng, sao có thể so bì với một cô tiểu thư có tiền có tiền kia chứ?

Dịch Trạm nhìn chằm chằm cô, gấp gáp muốn nói ra hết những lời anh ta đã chuẩn bị trong lòng từ lâu: “U U, bây giờ anh đã tự do rồi, anh và Hà Lang đã chia tay lúc ở nước ngoài. Từ nay về sau không còn cô ta cản đường nữa. Chúng ta…”

Anh ta muốn nói, chúng ta hãy bắt đầu một lần nữa, cùng nhau làm lại từ đầu.

Cũng không biết tại sao lại nghẹn ở họng không nói nên lời, loại cảm giác này giống như là ‘gần hương tình khiếp’ vậy.

*Gần hương tình khiếp: thành ngữ tiếng Hán, ý chỉ người xa quê lâu năm không có tin tức gì, nay bỗng trở về, càng gần quê trong lòng càng không bình tĩnh, sợ quê nhà có điều không may xảy ra. Dùng để diễn tả tâm trạng phức tạp của một kẻ lang thang khi trở về nhà.

Tạ U U hay tin anh ta đã chia tay với Hà Lang, vốn tưởng nội tâm cô sẽ có chút gì đó xúc động.

Bởi vì khi đi qua những năm tháng đó, chỉ cần nhớ lại lúc anh ta lựa chọn Hà Lang, trái tim cô lại giấy lên từng đợt chua xót. Dường như nó đã biến thành chấp niệm, một vết sẹo mà cô không bao giờ muốn vạch ra, chỉ cần chạm nhẹ một chút thôi là máu chảy đầm đìa.

Nhưng hiện tại nghe tin bọn họ đã chia tay, Tạ U U phát hiện trái tim cô không xảy ra bất kỳ sự giao động nào. Như thể đang nghe một câu chuyện chẳng liên quan tới mình, nghe xong rồi cũng chỉ để biết như vậy thôi.

Cô rủ mi mắt: “Chuyện của hai người không liên quan gì đến tôi.”

Dịch Trạm còn muốn nói cái gì đó: “U U…”

“Chúng ta không thể quay lại được nữa, đã mất đi từ lâu rồi.” Tạ U U nhìn khuôn mặt anh ta, nhẹ nhàng nói: “Anh có biết rằng, năm đó, sau khi anh và Hà Lang ra nước ngoài, tôi đã làm việc gì không?”

Dịch Trạm ngẩng đầu nhìn cô.

Cô dừng lại một lúc, sau đó nói tiếp: “Tôi làm tình nhân của Thẩm Phi Bạch.”

Tạ U U nói ra một cách nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng sự thật luôn luôn tàn nhẫn như vậy đấy, nó xé rách vết sẹo đã đóng vảy từ lâu, khiến cho tâm trạng của người khác rơi vào tối tăm.

Cơ thể Dịch Trạm đơ ra một lúc: “U U, anh không quan tâm. Em có quá khứ của em, anh cũng vậy. Chúng ta hãy quên hết những chuyện đó đi được không?”

“U U, bây giờ anh đã quay về, đủ khả năng để bảo vệ em rồi, em rời khỏi anh ta đi.”

Có lẽ những lời này đã từng xuất hiện trong giấc mơ cách đây vài năm của Tạ U U không biết bao nhiêu lần. Cô mơ thấy Dịch Trạm của năm đó, anh dũng nghĩa khí, vì cô mà đánh đuổi những người kẻ làm phiền cô, nắm tay cô chạy về phía trước, để cô được sóng bước bên anh ta.

Hiện tại vật đổi sao dời, cảnh còn người mất.

Lúc cô nghe thấy những lời này, đã không còn tồn tại cảm giác rung động kia nữa rồi.

Tạ U U không trả lời anh ta mà nhắc lại những chuyện năm đó.

“Dịch Trạm, anh biết gì không? Thật ra năm đó anh đi rồi, người nhà họ Hà không hề buông tha cho tôi. Bọn họ tìm người hãm hại tôi, nói tôi chơi ma túy. Nếu như lúc đó không đi xét nghiệm nước tiểu, chứng minh tôi không sử dụng ma túy, thật sự tôi không biết phải làm như thế nào. Tôi có phải ngồi tù nhiều năm hay không, có thể tồn tại trong làng giải trí hay không, mẹ và bà tôi phải sống ra sao đây. Nhờ ơn nhà họ Hà mà danh tiếng của tôi trong giới showbiz vẫn luôn thấp kém như vậy, thậm chí có khoảng thời gian tôi chẳng nhận được một kịch bản nào, càng khỏi phải nói đến việc trở thành lớn diện của nhãn hàng hay tham gia gameshow. Nếu không có Thẩm Phi Bạch giúp đỡ, tôi đã chết từ lâu rồi, không hề nói quá lên đâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận