Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc đấy Tạ U U vẫn ngây ngô cho rằng hai người này giống như oan gia ngõ hẹp không hợp tính, chỉ cần gặp nhau là sẽ cãi nhau, thậm chí còn chủ động đứng ra giải hòa.

Bây giờ nghĩ kỹ lại, bản thân cô giống như một con ngốc quá đỗi ngây thơ.

Lúc ấy Dịch Trạm cũng đã yêu Hà Lang rồi.

Không đúng, tình cảm giữa hai người này là kiểu ‘mặt trong như đã mặt ngoài còn e’, bởi vì trong mắt họ luôn tồn tại hình bóng của đối phương.

Nghe Tạ U U nói, bỗng nhiên Dịch Trạm không biết phải cãi lại như thế nào.

“U U, anh xin lỗi, anh đã phụ lòng em rồi.”

Anh ta thừa nhận, có một khoảng thời gian anh ta đã từng bị Hà Lang thu hút, nhưng sau đó đã hoàn toàn tỉnh táo, con người đứng trước một thứ gì đó xinh đẹp sẽ luôn bị hấp dẫn trong vô thức, tuy nhiên đó cũng chỉ là cảm giác thoáng qua. Người mà bấy lâu nay anh ta không thể buông bỏ được chỉ có một mình Tạ U U.

Chỉ có điều Tạ U U không muốn nghe anh ta giải thích nữa.

Mấy năm năm nay luôn có cảm giác không cam tâm là thật, nhưng hết hy vọng cũng là thật.

Từ khi anh ta và Hà Lang ra nước ngoài không một lời từ biệt, cô đã biết đoạn tình cảm này đã kết thúc rồi. Cho dù có anh ta có nỗi khổ khó nói đi chăng nữa, nhưng bỏ lỡ chính là bỏ lỡ.

“Đúng vậy, là anh đã phụ lòng tôi. Nhưng bây giờ tôi cũng không còn cần anh nữa.” Tạ U U bình tĩnh nói ra hết những lời trong lòng mình: “Hà Lang sinh ra trong một gia đình giàu có như vậy, kiêu ngạo cũng là lẽ thường tình, bất kể làm chuyện gì cũng có tư cách và tự tin, giống như việc theo đuổi anh, cô ta có thể không quan tâm, thậm chí không chút do dự vứt bỏ hết tất cả. Nhưng tôi thì không như vậy, tôi còn mẹ và bà ở nhà cần chăm sóc. Nếu anh chọn tôi, nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến tương lai của anh.”

Dịch Trạm nghe cô nói như vậy, giọng cũng khàn đi: “U U, không phải như vậy. Anh chưa từng có suy nghĩ như vậy, anh chưa từng nghĩ em sẽ cản đường anh, cũng chưa bao giờ có cảm giác em là gánh nặng.”

“Điều đó không còn quan trọng nữa.” Tạ U U nói: “Tôi không hận anh, nhưng cũng không thể nào tha thứ cho hành động năm đó của anh và Hà Lang. Bây giờ tận mắt thấy anh sống tốt như vậy, thật tâm vui mừng thay anh. Duyên phận của chúng ta chỉ đến đây thôi, sau này đường ai người đó đi.”

Dịch Trạm sau khi nghe xong lại thay đổi chủ đề: “Thẩm Phi Bạch đâu? Em và anh ta đã ở bên nhau rồi sao? Em đừng quên rằng anh ta đã từng kết hôn một lần, lớn hơn em mười ba tuổi, lại còn có đứa con mười lăm tuổi. Em chọn đi theo một người đàn ông như vậy, thật sự sẽ hạnh phúc sao? Bây giờ anh ta đã già rồi.”

Dịch Trạm thừa nhận, anh ta không thể đào ra được thói hư tật xấu nào khác của Thẩm Phi Bạch ngoại trừ việc anh ta đã từng kết hôn và tuổi tác có hơi lớn.

Tạ U U nói: “Anh ấy rất hợp với tôi và cũng rất thích tôi, tuy rằng lúc mới gặp nhau tôi có hơi không thích anh ấy, không muốn có mối quan hệ gì quá sâu sắc. Nhưng sau những tháng ngày ở chung, tôi nhận ra mình đã bị người đàn ông này chinh phục.”

Cô nói tiếp: “Còn việc anh ấy đã từng kết hôn và có con, như anh nói đó, ai cũng có quá khứ của riêng mình. Chuyện đã qua thì hãy để nó qua đi. Nếu thật sự phải đem ra so sánh thì tôi mới chính là người muốn trèo cao, anh ấy vừa có tiền có quyền, lớn lên lại đẹp trai. Xét từ gia thế, thân phận đến bối cảnh, là người mà tôi không thể nào với tới được.”

Dịch Trạm nghe xong, trái tim đau nhói như bị dao cứa vào, chỉ có thể thừa nhận cách nói của Tạ U U.

“Tôi đi đây.”

Tạ U U nói xong cũng không muốn tiếp tục nán lại đây thêm nữa.

Lần này Dịch Trạm không níu kéo cô nữa, nhìn cô bước vào phòng trang điểm, còn anh ta chỉ biết đứng đó như người mất hồn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận