Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em đừng quá chăm chú vào vấn đề này, đây không phải là vấn đề của em. Có lẽ nó chỉ là gặp được nữ minh tinh kia ở thời điểm tuổi tác thích hợp nhất thôi. Lúc hai mươi tuổi, hai đứa cũng không hiểu chuyện, nên mới tạo thành nhiều tiếc nuối như vậy. Bây giờ bạn trai của nữ minh tinh đó quy lại, có tiền, có lẽ cô ta sẽ dao động.”

Giọng Tô Đình có chút mất mát không nói nên lời: “Thế sao?”

Chỉ là, Thẩm Viêm cứ ngỡ Tạ U U sẽ đi theo Dịch Trạm, không ngờ anh ấy đã đoán sai kết quả rồi.

Mấy ngày ở bệnh viện, Tạ U U định hôm nay sẽ xuất viện. Thư ký Tống cầm giỏ trái cây đến thăm cô, quả trên tay vừa đặt xuống đã định đi tìm thủ tục xuất viện cho cô. Thấy Tạ U U ngồi trên giường bệnh, ông ta cười nói:

“Hôm nay trông cô Tạ khỏe hơn nhiều rồi.

“Thư ký Tống vất vả rồi.”

Tạ U U cũng cười với ông ta, cảm thấy quả thực đã nhẹ nhàng hơn nhiều.

Thẩm Phi Bạch đang gọi điện thoại ngoài hành lang, hẳn là chuyện công, nhìn vẻ mặt anh rất nghiêm túc, nói gì đó với bên kia điện thoại.

Tạ U U đi giày vào, lặng lẽ đi tới từ bên kia hành lang, ánh mắt nhìn vào áo sơ mi trắng của người đàn ông.

Anh ngồi máy bay từ thành phố A tới đây mất hai tiếng rưỡi, cô đã rất hạnh phúc rồi.

Thẩm Phi Bạch chú ý tới sự tồn tại của coo, nhìn lại, phát hiện cô đang đứng sau mình, đưa tay sờ đầu cô, ánh mắt mang theo ý dung túng. Trong lòng cô cũng sợ hãi theo, đây là cảm giác trước giờ chưa từng có.

Cho dù anh có động tác gì, hình như cũng sẽ kích động chỗ sâu nhất trong lòng cô.

Hành động thân mật như vậy, hình như từ khi anh bay tới chăm cô, đã trở thành thói quen.

Tạ U U bị anh sờ, có cảm giác như con thú nhỏ bị vuốt loong. Mặt cô đỏ lên, thuận thế ôm lấy eo anh, thôn gương mặt đỏ bừng trong lòng anh, tai nghe tiếng tim anh đập, cảm nhận độ ấm trên người anh, ngoan ngoãn chờ anh gọi xong cuộc điện thoại.

Cuộc điện thoại này gọi rất lâu.

Có lẽ nghe được tiếng lòng của Tạ U U, qua mấy phút, rốt cuộc Thẩm Phi Bạch cúp điện thoại, một tay ôm eo cô, vuốt eo cô, giọng điệu nói chuyện mang chút dịu dàng lơ đãng.

“Sao đột nhiên ra đây?”

Tạ U U nghe giọng người đàn ông nói, thấy yết hầu của anh chuyển động, thật gợi cảm.

Thậm chí cô muốn to gan nhón chân lên cắn, xem anh có phản ứng gì.

Nhưng nghĩ đến bây giờ là ban ngày, cô không làm như vậy.

Tạ U U nói: “Em thấy anh đứng một mình đứng ngoài hành lang lâu như vậy, muốn bảo anh nói chuyện xong thì đi vào, bên ngoài đang nắng gắt.

“Anh nói chuyện xong rồi vào.”

Thẩm Phi Bạch thấy cô dính mình, lại nghĩ tới động tác rập khuôn của cô, trong lòng cũng cảm thấy buồn cười. Mấy ngày nay cô như cái đuổi nhỏ, luôn đi theo mình, không biết đang nghĩ gì.

“Dính tôi thế à? Tôi đi đâu cũng dính sao?”

“Thích nha.” Mặt Tạ U U đỏ ửng, đôi tay mảnh khảnh ôm eo anh, nhỏ giọng nói: “Mặc kệ anh làm gì, cũng muốn dính lấy anh.”

Thẩm Phi Bạch nhướng mày, gương mặt trưởng thành, nụ cười thoạt nhìn thật hào phóng, cười khẽ, quả thực có chút mê người.

“Vậy tôi đi tắm, em cũng muốn dính sao?”

Tạ U U nghe anh nói vậy, tai cũng đỏ lên, “ông già” lại bắt đầu đùa bỡn lưu manh với cô rồi.

Có vẻ sợ anh cảm thấy mình hoảng hốt, cô lẩm bẩm: “Đi theo thì đi theo, cũng không phải chưa từng dính, sợ cái gì chứ?”

Thẩm Phi Bạch cũng không ngờ tới, giờ cô vẫn còn đỏ mặt, nhưng vẫn còn “tranh luận” với anh.

“Học nói cái này lúc nào?” “Ông già” đùa bỡn lưu manh xong, lại bắt đầu ra vẻ nghiêm chỉnh, tiếng nói trầm thấp từ tính rơi xuống đầu cô: “Học thói xấu, xem ra tối nay phải chỉnh lại rồi.”

Chữ “chỉnh” này, anh nói có thâm ý.

Thư ký Tống vừa đến đã nhìn thấy hai người đang đứng bên ngoài hành lang bệnh viện, Tạ U U dán vào lồng ngực thị trưởng, bọn họ thân mật ôm ấp nhau, vành tai tóc mai chạm vào nhau, nỉ non nói nhỏ điều gì đó, cảnh tượng vô cùng đẹp mắt, cũng rất ngọt ngào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận