Chương 113

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 113

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ khi bay đến thành phố C ngày hôm nay, ông ta cũng đã đoán trước được kết quả này, trong lòng cũng thực sự cảm thấy vui vẻ thay cho thị trưởng.

Cuối cùng Tạ tiểu thư và thị trưởng cũng đã mở rộng cửa lòng với nhau, còn ông ta lại may mắn được tận mắt chứng kiến tình yêu của bọn họ.

Thư ký Tống lén lút rời khỏi phòng bệnh, đứng trên hành lang cảm khái ngàn vạn lần, điện thoại di động ở trong quần lại rung lên.

Ông ta vội vàng lấy điện thoại ra, nhìn thấy số điện thoại của cậu chủ nhỏ, ông ta vuốt màn hình mở khoá rồi bắt máy, đưa tay che miệng, thì thầm nói chuyện.

“A lô, cậu chủ? Sao cậu lại gọi điện cho tôi vào lúc này? Cậu tan học rồi sao?”

Cũng may ông ta để điện thoại ở chế độ rung, nếu không chẳng phải đã quấy rầy thị trưởng và Tạ tiểu thư rồi sao?

Người ở đầu dây bên kia rõ ràng cũng không mấy vui vẻ, cậu bé cười lạnh một tiếng, ấm ức trách móc một phen: “Tại sao cháu lại gọi điện cho chú ư? Chú phải đi hỏi hai người kia mới đúng chứ, hai người kia sao vậy, không nói một tiếng đã chạy đến thành phố C sống cuộc sống của hai người, ném cháu ở thành phố A một mình? Hai người bọn họ không biết xấu hổ sao? Chạm vào lương tâm của mình không thấy đau sao? Chú Tống, chú biết mấy ngày nay một mình cháu ở nhà sống như thế nào không?”

Đúng là tức chết cậu mà!

Lúc này, những giai điệu BGM thê thảm “Cải thìa trong đất vàng*” đều vang lên.

(*Một bài hát thể hiện sâu sắc nỗi buồn, nỗi đau của người con gái mất mẹ, bị hành hạ, cô đơn, đồng thời cũng là bản cáo trạng về mối quan hệ gia đình bất hợp lý trong xã hội cũ.)

Cái gì gọi là trọng sắc khinh con, cái gì gọi là có vợ quên con, thực sự thể hiện vô cùng sâu sắc trên người ông đây, cậu bé cảm thấy đây là lúc cậu bé nên rời khỏi nhà, bày tỏ thái độ và sắc mặt cho hai người kia một chút.

Thư ký Tống: [Anh chàng đẹp trai cạn lời JPG.]

Ông ta có thể hiểu được tâm trạng của cậu chủ nhỏ giờ phút này, ba mẹ không có lương tâm vì muốn trải qua thế giới của hai người mà vứt bỏ con trai đến thành phố C ân ân ái ái, nếu đặt vào trên người cậu chủ nhỏ, cậu bé sẽ cảm thấy sốt ruột đến nhường nào.

Thư ký Tống vội vàng giải thích: “Cậu chủ nhỏ, cậu hiểu nhầm rồi, lần này là Tạ tiểu thư bị bệnh, thị trưởng không yên tâm nên mới bớt thời gian đến đây, không phải hai người bọn họ cố ý để cậu ở nhà một mình đâu.”

“Cái gì? Tạ U U bị bệnh? Nghiêm trọng lắm không?” Thẩm Trung nhíu mày, giọng nói cũng trở nên nghiêm túc: “Sao chú không nói sớm?”

Trong lòng thư ký Tống OS: Cậu đâu cho tôi cơ hội giải thích.

“Là bị viêm ruột thừa, thực hiện một cuộc phẫu thuật nhỏ, hôm nay đã xuất viện rồi. Ngài cứ yên tâm đi, không có chuyện gì đâu, sức khoẻ của Tạ tiểu thư bây giờ đã rất tốt.”

“…”

Giọng nói hơi mất tự nhiên của Thẩm Trung vang lên từ đầu dây bên kia điện thoại di động: “Ai lo lắng cho cô ta chứ? Cháu chỉ thuận miệng hỏi một câu mà thôi.”

Thư ký Tống: Ha ha.

Thẩm Trung: “Cháu cúp máy đây.”

Bên kia cúp máy rất nhanh, rất hùng hổ.

Thứ ký Tống chỉ coi đó là vì đứa nhỏ cáu kỉnh, gây chuyện xong thì tốt rồi.

Nhưng ông ta không thể ngờ được rằng Thẩm Trung lại đặt mua vé máy bay ở trên mạng, lén lút chạy tới từ thành phố A. Lúc trước cậu nhóc nghe thấy ba đã từng nói trên bàn cơm rằng thành phố C là quê hương của Tạ U U.

Tạ U U vẫn chưa biết chuyện này, trong khoảnh khắc bước ra cánh cổng lớn của bệnh viện ấy, cô cảm thấy bầu không khí vô cùng tươi mát, cuối cùng cũng không còn mùi nước sát trùng nữa rồi.

Xe của Thẩm Phi Bạch dừng lại cách đó không xa, ngay khi cô đang muốn bước xuống bậc thang, có thể là sức khoẻ tiêu hao quá nhiều, cơ năng của cơ thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, chân hơi mềm nhũn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận