Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần trước khi được đưa đến bệnh viện, cô đang đi giàu cao gót, cũng may bây giờ thư ký Tống đã mua cho cô một đôi giày đế bằng.

Thẩm Phi Bạch nhìn lướt qua: “Đi không nổi?”

Tạ U U vốn dĩ không hề yếu đuối như vậy, nhưng bây giờ Thẩm Phi Bạch đang ở bên cạnh cô, suy nghĩ của cô vừa chuyển động, lập tức làm nũng trước mặt anh, giọng nói vừa ngọt ngào vừa mềm nhũn.

“Hơi mất sức lực.”

Vóc dáng người đàn ông cao lớn, cô chỉ có thể đến cằm anh, nhưng đôi với Tạ U U mà nói đây đã là chênh lệch chiều cao vô cùng có cảm giác an toàn, anh có thể nhẹ nhàng bế cô lên bất cứ lúc nào.

“Đừng nhúc nhích, cẩn thận bị ngã.”

Sau khi xuống bậc thang, anh dừng bước lại, vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh khẽ vuốt ve, đôi môi mỏng dán lên trán cô, nói với giọng điệu dịu dang: “Sức khoẻ em vẫn còn yếu như vậy, ở chỗ này còn cả một đoạn đường phải đi nữa, để anh bảo thư ký Tông lái xe đến đây.”

Tạ U U hơi đỏ mặt: “Không cần phải phiền phức như thế, em cũng đâu yếu đuối lắm, có thể tự đi đến đó được.”

Bây giờ đang có rất nhiều người, cô không muốn tỏ ra phô trương như vậy.

Bàn tay Thẩm Phi Bạch chuyển từ tay lên vai cô, lại nói tiếp: “Nếu không muốn lái xe đến đây, hay là anh cõng em nhé?”

Tạ U U sửng sốt trong chốc lát, cô thực sự không thể tưởng tượng được một Thẩm Phi Bạch với địa vị cao sáng nếu cõng một người phụ nữ sẽ có dáng vẻ như thế nào.

Trong lòng cô ngọt ngào, không trực tiếp đồng ý: “Cũng không phải là không thể.”

Nhìn thấy cô như vậy, Thẩm Phi Bạch biết rõ cô đang làm nũng với mình, nhìn thấy vẻ mặt ngại ngùng của cô, trong lòng anh càng động tình, cúi người hôn lên môi cô một cái, mạnh mẽ cưỡng ép không cho cô né tránh mình.

Bởi vì đang hôn nên giọng nói của anh trở nên vừa mơ hồ vừa dịu dàng, truyền vào tai Tạ U U khiến lòng người cảm thấy yên tâm.

“Em lại đang cố ý trêu chọc người ta đúng không?”

Tạ U U không ngờ rằng Thẩm Phi Bạch sẽ hôn cô ở trước mặt mọi người, khuôn mặt lập tức đỏ bừng đến tận cổ, bàn tay bối rối đặt lên vai anh, thừa nhận nụ hôn này của người đàn ông, và cả mùi hương bạc hà.

“Rất nhiều lần anh tự hỏi rằng, có phải em cố ý chọn anh không?”

Những lời này đã vạch trần toàn bộ tâm tư của Tạ U U, đúng vậy, cô thực sự đang cố ý trêu chọc anh, nếu không có lẽ anh đã bị nữ nhân khác bắt cóc đi mất rồi.

Thị trưởng Thẩm của lúc này thực sự không chút liên quan đến bốn chữ thành thục ổn trọng, có rất nhiều người đang nhìn đấy, anh hoàn toàn không bận tâm chút nào.

Thư ký Tống vốn dĩ đang ở phía sau, nhìn thấy trợ lý nhỏ muốn đi về phía trước, ông ta kéo anh ta một phen, bảo anh ta đừng đi lên quấy rầy hai người bọn họ.

Tạ U U bị hôn đến cả người mềm nhũn, được cánh tay Thẩm Phi Bạch đỡ lấy, lại dán vào lồng ngực anh một lần nữa, toàn bộ hơi thở đều sắp bị anh cướp đoạt hết, chỉ có thể thở dốc từng đợt từng đợt.

Đầu óc vang lên ong ong, mãi đến khi nhớ đến xung quanh vẫn còn có người, bàn tay cô đang đặt trên vai anh mới dùng sức đấm hai cái, Thẩm Phi Bạch nặng nề rời đi, nhìn thấy đôi môi của Tạ U U đã bị bao phủ một tầng hơi nước, tạo nên một cảm giác quyến rũ vô hình.

Anh nhéo nhéo vào tay cô: “Vậy đi về thôi.”

Đi về để làm gì, đương nhiên không cần nói cũng biết.

Thẩm Phi Bạch ngồi xổm xuống, để cô nằm nhoài trên lưng mình, anh dùng tay đỡ lấy mông cô, đi về phía trước.

Cây cối hai bên đường trong bệnh viện một mảnh xanh um, phóng tầm mắt ra xa nhìn xem, giống như chỉ cần đi như vậy là có thể đi đến cuối cùng.

Đây là lần đầu tiên Tạ U U được đàn ông cõng như vậy, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cổ Thẩm Phi Bạch, lúc này cuối cùng cô cũng cảm nhận được cảm giác ngọt ngào của yêu đương, đó là một loại hạnh phúc phát ra từ tận đáy lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận