Chương 115

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 115

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nhỏ giọng hỏi anh: “Thị trưởng thích em từ lúc vào vậy?”

Nghe thấy giọng nói của người con gái ghé sát bên tai, lúc này đang ở trên lưng nhưng vẫn quấn lấy mình như vậy, Thẩm Phi Bạch không nhịn được cười, giọng điệu mang theo dự dung túng, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mông cô: “Không biết xấu hổ hả, thế mà lại chủ động nói đàn ông về chuyện này?”

Tạ U U cũng có lý do thoái thác của mình, trong miệng lẩm bẩm một câu: “Đã lên giường với anh không biết bao nhiêu lần rồi, còn e lệ làm gì nữa?”

Thẩm Phi Bạch không nói gì, chỉ nhéo vào mông cô một cái.

Thực ra sau khi nói xong câu nói đó, khuôn mặt của Tạ U U cũng đỏ bừng.

Thẩm Phi Bạch giống như nhớ đến chuyện gì đó, vờ như vô tình hỏi cô một câu: “Lúc trước khi em ở bên cạnh Dịch Trạm, cũng đã từng quấn quýt hỏi cậu ta như vậy sao?”

Ngữ điệu trong câu nói này của Thẩm Phi Bạch rõ ràng không có bất cứ sự dao động cảm xúc gì, thậm chí có thể nói là không có cảm xúc gì, nhưng anh đột nhiên hờ hững hỏi một câu như vậy thực sự khiến cô sửng sốt một lúc lâu.

Dịch Trạm?

Tạ U U thực sự không ngờ Thẩm Phi Bạch lại đột nhiên nhắc đến Dịch Trạm.

Ý của anh là, lúc trước khi đang yêu đương với Dịch Trạm, cô cùng quấn lấy anh ta, làm nũng với anh ta giống như bây giờ sao?

Trong lòng Tạ U U đã hiểu rõ, xem ra thị trưởng Thẩm cái gì cũng biết, chỉ là không muốn nói, lúc này không hiểu tại sao cảm giác ghen ghét ở trong lòng lại trào dâng, bất ngờ nhắc đến, mặc dù chỉ là một câu hỏi bình thường nhưng cô vẫn có thể ngửi được mùi vị chua lòm ở trong đó.

Cô cẩn thận suy nghĩ một chút, nếu người đàn ông đưa ra câu hỏi đó với bạn gái, thì bình thường sẽ phải trả lời như thế nào.

Tạ U U ôm chặt lấy cổ anh, vành tai đỏ bừng hỏi anh: “Thị trưởng Thẩm, có phải anh đang ghen tị không?”

Cô biết, với tính cách hướng hội và gò bó của Thẩm Phi Bạch, hơn nữa anh đã ở độ tuổi này, thực sự khó có thể biểu hiện loại cảm xúc ghen tị này ra ngoài rõ ràng như vậy, nhưng nếu anh đã mở miệng hỏi, hiển nhiên đang để bụng đến nó.

Thẩm Phi Bạch lại ném câu hỏi này lại cho cô: “Em nói xem?”

Mùi dấm kia bốc lên, Tạ U U sắp bị anh làm cho chua xót muốn chết, nhưng không hiểu tại sao trong lòng lại bắt đầu có một cảm giác hạnh phúc khó có thể che giấu được, cô thế mà lại thích nhìn dáng vẻ ghen tuông của thị trưởng Thẩm.

“Thị trưởng Thẩm, chua quá đi.” Tạ U U duỗi tay ra nhéo nhéo lỗ tai anh, cũng chỉ khi ở trước mặt Thẩm Phi Bạch, cô mới có thể bày ra tâm tính của người thiếu nữ như thế này, càng sẵn lòng cởi bỏ lớp nguỵ trang dày cộm ra, phô diễn khuôn mặt chân thật nhất của mình cho anh xem: “Tối nay sẽ cho anh lau dưa chuột cho anh.”

Lỗ tai của Thẩm Phi Bạch rất thẳng, lúc còn nhỏ, cô đã từng nghe ông cụ hàng xóm nói rằng hầu hết những người sở hữu lỗ tai đẹp sau này sẽ trở thành những người có địa vị không bình thường, xem ra bây giờ câu nói đó cũng có lý.

Anh người cao chân dài, chẳng mấy chốc đi đến xe.

Thư ký Tống đã không thấy bóng dáng đâu nữa, ánh mắt của ông ta con mẹ nó thực sự quá chuẩn.

Thẩm Phi Bạch thả Tạ U U xuống, đồng thời ấn cô xuống ghế phụ hung hăng hôn lên môi cô, rất có ý tứ muốn trừng phạt cô, câu nói nhỏ nhẹ bật thốt ra từ trong cổ họng.

“Thấy anh ghen tuông, em vui vẻ như vậy sao? Tiểu yêu tinh hư hỏng.”

Tạ U U nghe thấy nhịp đập trái tim mình, trong lòng nổi lên tâm tư nghịch ngợm của người thiếu nữ, cô đưa tay ra ôm lấy bả vai của người đàn ông, đè anh xuống về phía mình, cùng anh môi lưỡi quấn quýt một lúc lâu, mang theo sự khiêu khích khiến người đàn ông rên rỉ một tiếng, đàn ông già ở độ tuổi này vừa ngấm ngầm vừa khó dỗ dành, Tạ U U thực sự rất thích cảm giác này, càng ràn rỡ trêu chọc anh hơn nữa,

Bình luận (0)

Để lại bình luận