Chương 127

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 127

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai cha con nhà này đúng là đẹp ngời ngời.

Cũng có người đẹp thở dài, một người đàn ông tuyệt thế này mà con trai đã lớn thế rồi, thoạt nhìn cũng thấy bảo dưỡng không tồi chút nào.

Tạ U U cũng chào hỏi với thư ký Tống, Thẩm Trung nghe thấy giọng của hạ cũng nhanh chóng ngẩng đầu lên từ hành vi đang gặm gà, nhìn thấy hai người họ đang đi tới.

Thẩm Phi Bạch đặt chìa khóa trên bàn, anh duỗi tay kéo một cái ghế ra trực tiếp ngồi xuống trước mặt Thẩm trung. Sự áp bách thuộc về đàn ông cũng bỗng chống ập đến.

Thẩm Trung thấy anh vừa đến đã nhìn mình bằng ánh mắt nhàn nhạt như thế thì có hơi lúng túng, cậu bé nhanh chóng nuốt miếng thịt đùi gà nướng trong miệng xuống, ngồi thẳng lưng lại theo bản năng rồi thành thật gọi anh.

“Ba.”

Tạ U U thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Thẩm Trung thì có hơi buồn cười.

Cái tên nhóc quậy phá này, lúc đặt vé máy bay cũng chả sợ, một mình chạy đến thành phố C xa như thế cũng không sợ, bây giờ lại biết sợ à?

Cô cảm thấy đứa nhỏ này còn rất đáng yêu đấy. Chỉ vì cô bị bệnh mà cậu bé có thể mất hai tiếng rưỡi bay đến đây để thăm cô, tối hôm nay cô sẽ mời cậu bé ăn một bữa lớn vậy.

Tạ U U chạm nhẹ vào vai Thẩm Phi Bạch, cô cười nhẹ rồi thấp giọng nói: “Phi Bạch, em đi ăn cơm trước, anh muốn ăn gì?”

Thẩm Phi Bạch đặt tay mình lên tay cô, giương mắt nhìn gương mặt đang dần đỏ lên của cô, dịu giọng nói: “Ừm, em chọn gì anh ăn đó.”

Ý của anh là, chỉ cần là thứ cô chọn anh đều sẽ ăn.

“Đáng ghét.” Cô nhỏ giọng nói lại anh rồi vội vàng rút tay lại, tự mình đi gọi cơm. Bình thường phụ nữ nói đáng ghét thì rất dễ khiến người có ấn tượng là họ đang ngượng ngùng. Nhưng cái câu đáng ghét của Tạ U U lại rất tự nhiên, mang theo sự năng động lẫn nhút nhát của cô gái nhỏ, vừa mềm vừa ngọt, chỉ nghe thôi đã thấy lòng dạ ngứa ngáy.

Người đàn ông già này đúng là không đứng đắn, vậy mà lại trêu chọc cô ngay giữa chung chúng thế này.

Hơn nữa khi anh nói những lời này đôi mắt sâu thẳm của anh còn cố tình liếc mắt đưa tình với cô, nhìn đến mức trái tim cô đập loạn nhịp, bị anh làm cho thần hồn điên đảo.

Tạ U U cảm thấy kể từ sau khi cùng anh ở bên nhau, mỗi ngày cô đều phải bị anh trêu chọc một chút. Mấy lúc như thế trái tim cô cũng nhảy lên bình bịch, đẳng cấp của người đàn ông già này không bình thường chút nào, đúng là đáng ghét.

Nhưng tại sao trái tim cô lại ngọt đến thế?

Thư ký Tống cũng rất sợ bị trận ‘hỏa chiến’ của hai cha con này lan đến, ông ấy nhanh nhẹn ôm đùi cô Tạ: “Cô Tạ, tôi và cô cùng đi đi, tôi vẫn còn chưa ăn sáng nữa, đói quá đi mất.”

Sao Tạ U U không phát hiện đang tâm tư của thư ký Tống cơ chứ, cô buồn cười nói: “Được.”

Ở quầy đồ ăn sẵn có không ít người, Tạ U U và thư ký Tống định đến quầy order gọi đồ ăn luôn.

Nhìn bóng dáng dần đi xa của Tạ U U, Thẩm Phi Bạch đưa tay tháo mắt kính của mình xuống, cầm trong tay, anh nói chuyện với giọng điệu khá bình thường.

“Thẩm Trung, sao con lại đến thành phố C một mình, cũng không nói gì với ba?”

Tốt thật, thì ra ba già nhà mình đến hỏi tội.

Thẩm Trung không phục lắm: “Ba à, không phải ba cũng đến thành phố C mà chẳng thèm nói một tiếng à? Ba có thể tới, sao con lại không thể chứ, có phải ba bất công quá không?”

Thẩm Phi Bạch nhìn gương mặt vẫn còn đầy tính trẻ con trước mặt, giọng cũng nhẹ hơn: “Bây giờ con không lo học, về sau định làm gì? Ba đã ba mơi lắm tuổi, con cũng ba mươi lăm tuổi à?”

Thẩm Trung đặt hai tay ra sau đầu, nâng chân lên vắt chéo lại, tùy tiện nói: “Ba, ba đừng có nhọc lòng này nọ nữa, suy nghĩ nhiều quá sẽ nhanh già đấy, khi đó Tạ U U thấy ba không được nữa sẽ cầm tiền của ba đi bao nuôi chó săn bên ngoài, đến đó con xem ba phải làm sao.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận