Chương 132

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 132

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Có điều, ngay cả quần chúng ăn dưa cũng đoán ra được kết quả ly hôn rồi chứ nói chi đến người trong cuộc. Chỉ cần hỏi thăm rồi suy đoán một chút là có thể biết đầu đuôi câu chuyện ngay.

Không biết Hà Lang là không tin Thẩm Phi Bạch thật sự ly hôn hay là cô ta thật sự chưa từng nghe đến. Chuyện này cũng không được xem là bí mật gì, hơn nữa còn có một số người trong nhóm thầm truyền tin tức ra ngoài.

Quả nhiên, sau khi nghe những lời cô nói, sắc mặt Hà Lang lập tức thay đổi.

Đúng là cô ta không biết chuyện Thẩm Phi Bạch thế mà ly hôn với Tô Đình thật.

Lúc Tạ U U nói ra câu này, Hà Lang còn hoài nghi cô bịa đặt.

Nhưng nụ cười trên mặt cô ta đã trở nên cứng ngắc, ngay cả khóe miệng cũng mấp máy một cách cứng đờ hẳn hai lần: “U U, cô khéo đùa thật. Dù cô có không chấp nhận được chuyện Tô Đình chiếm đi thân phận bà Thẩm đến thế nào đi nữa thì cô ấy cũng là thị trưởng phu nhân, có phải không?”

Hà Lang cảm thấy, ở trước mặt Tạ U U, cuộc hôn nhân giữa Thẩm Phi Bạch và Tô Đình là một điều mấu chốt không thể vượt qua, cho dù nhà cũ của Thẩm Phi Bạch thật sự bốc cháy, anh nhất thời choáng đầu mới rước người phụ nữ kia vào cửa, thì anh cũng phải để ý đến thể diện và tâm tình của nhà họ Tô và Tô Đình chứ. Mà có tệ lắm đi nữa thì anh cũng phải lo cho con trai của anh, hiện tại Thẩm Phi Bạch là người đã kết hôn nên không thể nào hứa hẹn danh phận với Tạ U U được, Tạ U U ít nhiều gì cũng sẽ ăn đủ đau khổ.

Hiếm khi Tạ U U thấy sắc mặt Hà Lang thay đổi, trong ấn tượng của cô, lớn tiểu thư nhà họ Hà sẽ vĩnh viễn là cô thiên kim lớn tiểu thư kiêu ngạo, cao cao tại thượng, ánh mắt cô ta khi nhìn cô luôn mang theo cảm giác ưu việt của kẻ từ trên cao nhìn xuống. Chứ đừng nói đến việc có thể nhìn thấy biểu cảm không phù hợp với hình tượng thiên kim tiểu thư trên mặt Hà tiểu thư này.

“Sao nào, Dịch Trạm chưa nói với cô à? Cô cũng đã gọi anh ta một tiếng chồng rồi mà đến cả mấy việc nhỏ này anh ta cũng không nói cho cô biết ư? Nếu thế thật thì hơi khó nói đấy.” Khi trả lời vấn đề này, biểu cảm Tạ U U rất hời hợt, không mang theo bất cứ công kích nào, thế nhưng nó lại như một cái gai nhọn đâm vào tim Hà Lang.

Tạ U U, cô vẫn luôn như vậy.

Lúc này Hà Lang đã biết, cô không chỉ không nói dối mà thậm chí còn chờ ý chờ cô ta tự biên tự diễn nói xong rồi cô mới nói ra chuyện Thẩm Phi Bạch đã sớm li hôn, đây không phải là cố ý làm cô ta khó chịu sao.

Cũng đúng thôi, từ lúc học lớp 10, tất cả mọi người đã đều cảm thấy, Tạ U U chính là một đóa hoa hồng trắng trong sáng thuần khiết, mặc dù rất đẹp, nhưng chưa thật sự đem đến cho người ta cảm giác, cũng chưa đủ chín mùi, hoàn toàn không thể sánh với đóa hoa hồng đỏ rực đến lóa mắt. Trước mặt Hà Lang, sự tồn tại của cô sẽ ảm đạm, phai mờ đi.

Nhưng cũng chỉ có Hà Lang mới biết, dù Tạ U U thật sự là đóa hoa hồng trắng nhạt nhẽo thì cô cũng như bao bông hồng trắng khác, sẽ có gai, sẽ đâm người, hơn nữa còn có độc.

Hà Lang thu lại ý cười nơi khóe miệng, lạnh nhạt nói: “Vậy thì chúc mừng nhé, chúc cô sớm lên làm bà Trầm, tôi và A Trạm chờ rượu mừng của cô là thị trưởng Thẩm.”

Tạ U U cũng nở một nụ cười đúng chuẩn mực đáp lại, nói: “Chuyện liên quan đến rượu mừng, tôi sẽ nghe theo ý bạn trai, tuổi anh ấy lớn hơn, không tùy hứng như tôi, vậy nên rất nhiều chuyện lớn đều do anh ấy quyết định, tôi sẽ ngoan ngoan nghe theo. Theo lý đấy, nếu lỡ đâu lúc đó tôi không mời Hà lớn tiểu thư, hi vọng Hà tiểu thư sẽ không để trong lòng, dẫu sao chúng ta cùng từng là ban học học chung một trường mà, đúng không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận