Chương 134

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 134

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tạ U U ngồi trên ghế phụ, nhìn hết được cảnh này, trong lòng nhịn không được thở dài, không biết nên nói thế nào.

Những chuyện hận thù của hai người kia, cô cũng xem như là nhân chứng của các khúc mắc của bọn họ. Không thể nói rõ là tâm trạng gì, chỉ có thể nói nó khá phức tạp.

Từ cấp ba đến giờ, thoáng cái mà đã qua nhiều năm vậy rồi, không thể phụ nhận, họ đã từng cùng nhau vượt qua những năm tháng thanh xuân, có những ký ức đẹp đẽ, khó quên, đó là thời gian ngây ngô nhất mà không gì có thể thay thế của bọn họ.

Nhưng sau này, chuyện của bọn họ đã không liên quan gì đến Tạ U U nàng nữa. Một bàn tay to lớn bỗng nhiên phủ lên lưng Tạ U U, sự ấm áp ngập tràn bao trùm lấy nàng.

Tạ U U trở tay đan năm ngón tay mình vào tay anh, lòng cũng ấm áp lên, cô ngẩng đầu, cười với anh, đôi mắt tròn cong lại thành vầng trăng khuyết.

“Mới nãy anh nói với Dịch Trạm, anh rất ghét anh ta.”

Tạ U U nhìn anh.

Thẩm Phi Bạch lại nói: “Tuổi cậu ta không lớn hơn em nhiều lắm, từ rất sớm là được quen biết em rồi, cấp ba lại được yêu đương với em nữa, chiếm đi thời gian thiếu nữ của em.”

Lúc tán gẫu với Dịch Trạm, anh nghe được rất nhiều chuyện về Tạ U U, tên kia từng có được tuổi xuân xanh nhiệt huyết của cô, anh thậm thậm chí có thể tưởng tượng được cảnh, Tạ U U 17-18 tuổi cứ thế chạy về phía anh, trên mặt không buồn không lo, nụ cười rực rỡ xán lạn, dường như toàn bộ hình ảnh đều trở nên sinh động sáng ngời.

Anh đột nhiên rất ghen ghét, ghét Dịch Trạm lúc ấy có thể quen biết Tạ U U, có thể biết cô sớm như vậy.

Lúc anh gặp được U U, cô đã học được cách yên lặng, cũng trải qua những chuyện không tốt.

Anh rất đau lòng cho cô.

Tạ U U nghe anh nói xong, cảm xúc bỗng dưng có chút dâng trào.

Cô dùng hai tay cầm tay anh, đặt đôi bàn tay đang nắm chặt của hai người lên trước ngực, siết chặt, đó là vị trí con tim cô.

“Phi Bạch, chuyện trước kia không có chút quan trọng nào cả.” Cô nói: “Nếu như nhất định phải dùng sự gập ghềnh và cô đơn của hai mươi năm trước để đổi lấy vận may được ở bên canh một đời này, thế thì em rất sẵn lòng. Đừng nói là hai mươi năm, mà dfu cho là ba mươi năm, bốn mươi năm, em vẫn bằng lòng.”

Tạ U U đặt tay lên cằm mình, bổ sung thêm một câu: “Ngoài anh ra, ai cũng không được.”

Thẩm Phi Bạch bị cô chọc cười, anh dùng mu bàn tay xoa xoa mặc cô, trong mắt đều alf một mảnh thâm tình: “Nếu nói vậy thì, chờ khi em gặp được anh, không phải anh đã rồi sao?”

“Cho dù anh có là ông già thì cũng không sao, em đây cũng ba bốn mươi tuổi rồi, vậy thì có làm sao?”

Tạ U U biết tính cách của Thẩm Phi Bạch, từ trước đến nay anh luôn biết kiềm chế, điềm tĩnh, nói ít làm nhiều, rất nhiều lần anh không muốn bày tỏ tình cảm của anh dành cho cô ra bên ngoài, nhưng đều sẽ biểu hiện bằng hành động.

Vậy nên, Tạ U U không bị giới hạn trong việc bày tỏ lòng mình và thích anh, cô chỉ cần biết anh nghĩ gì về cô, cho dù chưa nói nhưng cô cũng hiểu rõ.

Chưa ý thức được, thì chiếc xe đã đỗ ở bên đường.

Đôi mắt của người đàn ông mang theo ý cười.

Hôm nay anh rất đẹp trai, điềm nhiên đi tới trước mặt Dịch Trạm, mượn bật lửa của đối phương, đứng ở bên cạnh anh ta hút thuốc, gần như không cần cố ý làm gì, những có có thể khiến người ta cảm thấy một loại hào quang đàn áp.

Thẩm Phi Bạch không còn là cậu thiếu niên yếu đuối, ngực của anh có thể che mưa che gió cho người khác, lưng của anh có thể chống cả bầu trời, lại có thực lực, tất nhiên không phải người như Dịch Trạm có thể so sánh được.

Cho đến giờ phút này, Dịch Trạm mới biết chênh lệch giữa mình và Thẩm Phi Bạch lớn đến mức nào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận