Chương 12

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 12

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cho dù bà yêu bố cô, cũng không từ bỏ cuộc sống của mình.
Bình hoa thì sao? Có người mắng cô nhưng lại muốn trở thành cô.
“Mẹ cậu là một đôi g͙iày rách, chồng chết chưa được bao lâu đã làm t̠ình với người đàn ông khác, cậu cũng học the0 mẹ mình, muốn làm g͙iày rách sao?”
Mấy kiểu cười cợt này cũng không xa lạ gì, Thẩm Qua thường xuyên cười như vậy.
Cô biết Vincent muốn chọc giận cô, nhưng phải nói thế nào đây? Cô không để ý đến mấy chuyện đó cho lắm.
Cho nên cô nói “Cậu thí¢h nghĩ thế nào thì nghĩ thế đó đi, dù sao tôi cũng không sao cả, nhưng cho dù tôi có là g͙iày rách, tôi cũng sẽ không tìm đến cậu, bạn học Vincent à, vừa rồi ¢hắc là camera giám sát đều ghi âm lại hết rồi, nếu cậu không muốn tôi nói cho thầy biết thì cậu biến ngay, tôi còn có thể tha thứ cho cậụ”
“Cậu ”
Vincent cau mày, giơ ngón tay chỉ cô muốn nói gì đó, nhưng ngẩng đầu không biết nhìn thấy gì, không nói gì đã rời đi.
Thật đúng là một kẻ hèn nhát Cô cũng chẳng hứng thú gì với loại đàn ông con trai nào như vây, lấy ra làm đá kê ͼhân cũng coi như bẩn g͙iày của cô.
Lúc cô đang thất thần, đột nhiên một hộp cơm đặt trước mặt cô, giọng nói tɾong trẻo nhưng lạnh lùng của Thẩm Qua vang lên từ phía sau “Vừa nãy nói chuyện gì với người nọ vậy?”
Cô sửng sốt một chút mới kịp phản ứng, hóa ra Vincent vội vàng rời đi là do thấy hắn đến.
“Hả? Nói gì đâu…”
Nghĩ tới đây, cô lộ ra nụ cười cực kỳ vui vẻ, ra vẻ hưng phấn nói với Thẩm Qua, “A, anh nói Vincent à? mấy ngày nay cậu ta đều hẹn em cùng đến căn tin ăn cơm, nhưng hôm nay anh sẽ đưa cơm cho em, cho nên em đã từ chối cậu ta.”
Nghe đến đó, giọng của Thẩm Qua càng thêm lạnh lùng.
“Ý em là, hai ngày nay em đều ăn cơm cùng cậu ta? Chu Mạt Mạt, mông em có vẻ ổn lại rồi nhỉ? cần anh dạy cho nó một bài học nữa không?”
Nói đến đây, cô đương nhiên không muốn bị đánh, mông bây giờ còn hơi sưng Vì thế nhanh chóng ngoan ngoãn lắc đầu, đưa tay kéo cổ tay Thẩm Qua, “Đương nhiên không phải rồi, anh à, em đâu có đồng ý lời mời của cậu ta đâu anh, hơn nữa hai ngày trước đều là Hân Hân mang cơm cho em, anh biết đấy, cô ấy còn đi học mà Không tin anh có thể gửi tin nhắn hỏi cô ấy.”
Dáng vẻ cô thề son sắt quả nhiên bỏ đi nghi ngờ của Thẩm Qua, chỉ hừ lạnh một tiếng với cô, sau đó ngồi ở bên cạnh cùng cô ăn cơm.
Nhưng mà, cô biết, Thẩm Qua kiêng kị nhất là người khác để mắt đến đồ của hắn, cho dù là hắn không cần, cũng không chấp nhận được người khác đến tranh đoạt, huống chi, cô bây giờ còn là món đồ chơi hắn yêu thí¢h không buông tay chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận