Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Kiều Khương ngủ rất ngon, chìm trong giấc mộng dài.
Trong mơ, Cao Kim Lan đang thoa dầu thơm lên người nàng, mùa hè rất nhiều muỗi, Cao Kim Lan vừa trách mình không chuẩn bị nhang muỗi sớm vừa cầm dầu thơm bôi lên tay nàng, miệng nói: “Thoa xong sẽ không ngứa nữa, Khương Khương ngoan.”
Lúc này, Cao Kim Lan trong giấc mơ của nàng không quỳ dưới đất khóc lóc thảm thiết mà đang chải đầu, buộc tóc, hát ru, kể chuyện cho nàng nghe.
Trong ảnh không có Kiều Tân Vĩ, không có nhà cao cửa rộng, không có ả thư ký, không có em trai nhỏ hơn nàng chín tuổi, không có khói thuốc, chỉ có tình mẹ dịu dàng ấm áp bao bọc nàng.
Sau khi tỉnh dậy, nàng hiếm khi không hút thuốc, nằm yên trên giường một lúc mới đứng dậy rửa mặt.
Đã ba giờ chiều, đôi chân bủn rủn của nàng đi lại rất khó khăn, nàng dựa vào bàn ăn qua loan, lúc đi ngang phòng khách trống trải, quả nhiên thấy Cao Kim Lan đang dọn lá rụng.
Cao Kim Lan trông nàng đi ra, ngẩng đầu hỏi:“Con lại thức khuya à?”
“Cũng gần thế.” Kiều Khương nhớ tới đêm qua, toàn thân lại bắt đầu tê mỏi, nàng đi tới bên cạnh bể bơi ngồi xuống, thò chân vào. “Mẹ, mẹ lại đây ngâm chân đi.”
Cao Kim Lan cười, tiến tới để dép sang một bên, ngồi cạnh Kiều Khương, cho chân xuống bể bơi: “Con vẫn mất ngủ à?”
Kiều Khương bị suy nhược thần kinh mức độ vừa, buổi tối khó ngủ, thường xuyên tỉnh giấc lúc nửa đêm. Nàng từng uống thuốc một thời gian, lúc ấy trạng thái của nàng rất tệ, vui giận thất thường. Về sau nàng ngừng uống thuốc, đổi thành vang đỏ, nếu khó ngủ quá thì hút một điếu thuốc cho tỉnh táo, ra ngoài tản bộ rồi về ngủ tiếp.
Sau khi đến đây Cao Kim Lan mới phát hiện ra.
Kiều Khương mua cho bà một căn hộ ở trung tâm thành phố, nhưng nàng ít khi về ở, công việc nàng rất bận, thường xuyên đi công tác, thỉnh thoảng phải ra nước ngoài. Một tháng Cao Kim Lan chỉ gặp được nàng hai ba lần, hiếm lắm Kiều Khương ở lại, cũng toàn cố nhịn đến nửa đêm mới ngủ, sáu giờ sáng hôm sau lại đi.
Về sau, Kiều Khương không muốn Cao Kim Lan lo lắng nên thuê một căn nhà ở ngoài gần công ty, thi thoảng mới đến thăm Cao Kim Lan, mua ít quà, dùng bữa cơm với bà rồi đi.
Trương Vân Vân từng vô tình để lộ với Cao Kim Lan, rằng lúc trước Kiều Khương chịu rất nhiều khổ cực, vừa nói xong đã thấy không ổn thế là đánh bài cười trừ cho qua.
Cao Kim Lan không biết khi trước Kiều Khương đã trải qua những gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt, vì tính cách Kiều Khương hoàn toàn khác với lúc nhỏ, hồi bé nàng rất thích cười, tính cởi mở hoạt bát, thích làm nũng, hay bắt chước câu thoại trong phim, còn biết làm mặt hề.
Điện thoại cũ của Cao Kim Lan lưu đầy ảnh Kiều Khương làm mặt hề lúc nhỏ.
Nhưng giờ đứa trẻ này đã lớn lên thành người khác, nàng tự khép kín bản thân, phủ lên mình vẻ thờ ơ để ứng đối bên ngoài.
Cao Kim Lan không biết làm sao khiến nàng buông bỏ cảnh giác, cũng không biết làm sao khiến nàng trở lại vẻ hồn nhiên vui tươi như người bình thường, bà rất thương Kiều Khương, nhưng không làm được gì cho nàng.
“Bị dị ứng à?” Cao Kim Lan chỉ vào gáy Kiều Khương.
Kiều Khương nằm ngửa nói: “Chắc thế ạ.”
“Mẹ tìm thuốc mỡ bôi cho con.” Cao Kim Lan xỏ giày rồi đi vào phòng.
Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống làm Kiều Khương hơi nheo mắt, nàng vươn năm ngón ra che nắng, nhưng trong mắt vẫn thấy vài tia sáng, đầu óc không khỏi nhớ tới đom đóm đêm qua.
Tâm trạng đã lâu không bình tĩnh an yên thế này.
Nàng nhắm mắt, giọng nói của Cao Kim Lan vang lên bên tai: “Tìm thấy rồi, nào, để mẹ thoa cho, thoa xong là hết ngay.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận