Chương 51

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 51

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Hôm nay trên núi có người tổ chức đám cưới, Yến Chiêu về nhà lúc ba giờ sáng nhưng không buồn ngủ, anh lấy đồ thừa trong tủ lạnh ra ăn hết, thay quần áo rồi xuất phát.
Theo tục lệ, họ phải đến nhà gái từ sáng sớm để hát sơn ca[*], vác bông mới trên vai đi quanh núi một vòng, sau khi chú rể đón dâu xong họ sẽ theo vào để náo động phòng.
[*] là bài ca được hát ngẫu hứng lúc làm ruộng hoặc khi bày tỏ cảm xúc
Mãi đến mười giờ tối, Yến Chiêu mới về, anh say khướt, toàn thân nồng nặc mùi rượu.
Lúc Kiều Khương mở cửa, anh đang tựa vào cửa suýt thiếp đi, mí mặt nặng trịch sắp dính cả lại, nhưng vẫn muốn gặp Kiều Khương, thấy người rồi lại muốn ôm nàng, còn chưa giơ tay, Kiều Khương đã cau mày lùi lại một bước: “Cách xa tôi ra.”
Anh đành lùi lại vài bước, giọng khàn khàn vì say: “Sao em không trả lời tin nhắn của tôi?”
Anh gửi cho Kiều Khương một bức hình, là ảnh cô dâu và chú rể nắm tay nhau bước qua chậu than, kèm theo dòng tin: Hôm nay tôi tham dự hôn lễ.
“Chỉ hỏi cái này thôi?” Kiều Khương nhướng mày nhìn anh, Yến Chiêu uống tới nỗi mặt mày đỏ bừng, hai mắt cũng đỏ, khi nói chuyện, gân xanh trên cổ hiện rõ.
“Ừ.” Anh gật đầu, lại lắc đầu, giơ tay lấy trong túi quần ra một nắm kẹo đưa cho nàng: “Kẹo cưới.”
Cao Kim Lan thường bảo ăn kẹo cưới lây hỉ khí, sang năm sẽ thuận buồm xuôi gió.
Kiều Khương không nghĩ người đàn ông này cũng cổ hủ mê tín, nàng nhón tay chọn một viên trong nắm kẹo cưới, tưởng là vị cam, dù gì cũng là gói màu vàng nhưng không ngờ lại là kẹo quýt.
Vừa cho vào miệng, Yến Chiêu cười hỏi: “Ngon không? Tôi đặc biệt chọn từ chỗ kẹo cưới đấy, có rất nhiều vị, nhưng lúc nhìn thấy là tôi biết em sẽ thích nên lấy rất nhiều.”
Anh lấy ra một nắm khác từ túi bên kia, tất cả toàn là kẹo dẻo vị quýt.
Khi say anh nói rất nhiều, trông đần như heo, còn thêm chút… dễ thương.
Kiều Khương cắn kẹo dẻo, lắc đầu từ chối số kẹo còn lại, nhưng Yến Chiêu nhất quyết nhét vào tay nàng, tay nàng nhỏ, không cầm được nhiều, kẹo vừa nhét vào liền rơi xuống đất, anh cúi đầu nhặt.
Nhặt xong rồi nằm bất động trên đất.
Kiều Khương: “?”
Nàng giơ chân đá: “Này, anh bị đụng đầu à?”
Yến Chiêu cả đêm không ngủ, ban ngày bận rộn hỗ trợ đám cưới giúp người ta, buổi tối lại uống nhiều rượu, người trong làng muốn đưa anh về nhưng anh không chịu, cũng không lái xe xuống biệt thự ở sườn núi mà say khướt đi bộ vài trăm mét đến trước cửa nhà Kiều Khương chỉ để nhìn nàng rồi đưa kẹo cưới.
Kiều Khương ngồi xổm xuống nhặt viên kẹo gần mũi Yến Chiêu, sau đó cúi đầu nhìn mặt anh.
Nàng chưa từng thấy anh ngủ, lông mi khá dài, nàng giơ tay lên vuốt.
Lông mày Yến Chiêu vừa đen vừa dày, sống mũi cao thẳng, lúc về nhà anh đã cạo râu nên cằm rất sạch, không còn lớp râu lởm chởm nữa, chẳng biết có phải do đã nhìn quen rồi không mà Kiều Khương bỗng thấy Yến Chiêu trông cũng khá tuấn tú.
Nàng quay lại phòng lấy điện thoại chụp lại dáng vẻ thê thảm đang nằm trước cửa của anh.
Cao Kim Lan ngủ muộn, lờ mờ nghe thấy ngoài cửa có tiếng, vừa đi tới liền bị cảnh này dọa cho hết hồn: “Chuyện gì thế? Sao lại có người nằm đây?”
Bà đến gần nhìn kỹ, nhận ra Yến Chiêu, vội ngồi xổm xuống vỗ vỗ mặt anh: “Yến Chiêu? Không sao chứ? Say rượu à? Hay hôn mê? Có cần gọi 120 không?”
“Ngủ rồi mẹ.” Kiều Khương lưu ảnh, nghĩ nghĩ lại cảm thấy buồn cười nên gửi một bức cho Trương Vân Vân.
“Ngủ rồi á?” Cao Kim Lan kinh ngạc hỏi: “Nhưng sao nó lại ngủ ở đây? Trên đất đâu ra nhiều kẹo thế?”
Kiều Khương bóp viên kẹo dẻo vị quýt trong tay, nhếch khóe môi: “Cho con đó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận