Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Cao Kim Lan nói muốn đưa Yến Chiêu vào phòng khách, Kiều Khương lại bảo cứ để anh ngủ ngoài cửa, dù gì cũng không chết cóng được.
Cao Kim Lan mắng con nhỏ này sao đấy, rồi vừa lầm bầm vừa kéo nàng cùng đưa Yến Chiêu vào phòng khách.
Người đàn ông say rượu rất nặng, may mà Cao Kim lan nhiều sức, nửa kéo nửa ôm Yến Chiêu vào nhà, Kiều Khương ném người lên giường xong thì quay mình vào nhà vệ sinh tắm gội.
“Con lấy khăn lau mặt cho nó đi.” Cao Kim Lan cởi giày của Yến Chiêu để dưới giường.
Kiều Khương: “?”
Nàng dựa vào cửa, nhìn Cao Kim Lan vội tìm điều khiển bật điều hòa, thản nhiên nói: “Kệ hắn đi mẹ, đi ngủ thôi.”
“Ngủ thế này khó chịu lắm.” Cao Kim Lan đứng dậy ra ngoài, “Mẹ lấy khăn lau mặt cho nó.”
Cả đời bà đã quen chịu thương chịu khó vì Kiều Tân Vĩ, mỗi lần Kiều Tân Vĩ say rượu trở về, bà cũng thế này, không phải nấu canh thì là rót nước lấy thuốc giải rượu, còn phải chuẩn bị khăn lông lau mặt rửa chân cho ông ta, dù chăm sóc vất vả, sau khi tỉnh dậy ông ta cũng chẳng có lấy một câu cảm ơn.
Kiều Khương cau mày: “Mẹ đi ngủ đi, để con làm cho.”
Đã lớn từng này nhưng nàng chưa từng chăm sóc một phái nam nào.
Nàng giặt khăn sạch trong nhà tắm cầm vào phòng, lau qua loa lên mặt Yến Chiêu như lau bàn, Yến Chiêu chỉ khẽ nhíu mày rồi ngủ tiếp.
Lau mặt xong, Kiều Khương ném khăn vào mặt anh, xoay người rời đi.
Nàng không biết Yến Chiêu liệu có giống Kiều Tân Vĩ, nhưng nàng biết mình sẽ không giống Cao Kim Lan.
Trương Vân Vân gửi tin nhắn hỏi nàng sao thế, sao lại có một gã say rượu nằm trước cửa nhà, hỏi nàng có ổn không.
Kiều Khương xả đầy nước trong bồn tắm, bước vào vừa đấm bóp vừa gửi tin nhắn thoại cho cô: “Không sao.”
Trương Vân Vân đang ở cạnh Trần Chúng Thăng trong bệnh viện, nói là chăm sóc, nhưng cô lại nằm trên giường bệnh ngủ rất ngon, còn Trần Chúng Thăng ngồi bên cạnh gọt táo cho cô ăn, lúc bà Trần đi vào thấy cảnh này thì mắt mở trừng trừng.
Đại tiểu thư Vân Thịnh: Bà không thấy mẹ hắn trông thế nào đâu, chẳng khác gì muốn ăn thịt tôi.
Khóe miệng Kiều Khương co giật, đè thấp giọng: “Bà đúng là tiểu thư, quen được hầu hạ.”
Đại tiểu thư Vân Thịnh: Hắn đâu bị thương nặng, chỉ là gương mặt trông hơi đáng sợ, hắn còn kêu với tôi là không đau kia kìa.
Kiều Khương cầm ly vang đỏ cạnh bồn tắm lên nhấp một ngụm: “Bà bảo với hắn là nói thật sẽ được hôn, xem hắn có kêu với bà là không đau nữa không.”
Đại tiểu thư Vân Thịnh: …
Kiều Khương lướt xem vòng bạn bè của Trương Vân Vân, mấy ngày qua con nhỏ này không khoe khoang tình cảm, có lẽ vì cãi nhau, hoặc có lẽ vì Kiều Khương. Tóm lại trên vòng bạn bè của cô không thấy ảnh thân mật với Trình Tất Dự mà có thêm vài bức cá nhân, hình như là ảnh Trần Chúng Thăng lén chụp cô lúc ngủ, chắc Trương Vân Vân thấy đẹp nên đăng lên vòng bạn bè.
Không biết Trình Tất Dự nhìn thấy liệu có tức chết không.
Kiều Khương nhếch môi, uống hết chỗ vang đỏ còn lại, đứng dậy khỏi bồn tắm, cơ thể ướt nhẹp bước đến bồn rửa mặt, quấn khăn tắm rồi đi ra khỏi phòng.
Trong ngành có rất nhiều tin đồn về nàng, người nói nàng phạm lỗi bị thuyên chuyển, kẻ bảo nàng giấu chuyện có con ngoài giá thú, còn có kẻ nói nàng mang bầu con của sếp lớn, ép vợ cả nhường chỗ nên bị sếp lớn vứt bỏ.
Không ít người quen qua tiệc rượu hoặc có duyên gặp một lần đều giả mù sa mưa quan tâm hỏi han nàng có chuyện gì, sao gần đây không cập nhật trạng thái.
Chỉ những người thân thiết với nàng mới biết chuyện Cao Kim Lan bị bệnh ung thư, người ngoài chẳng biết tại sao nàng đột ngột nghỉ phép hai tháng không tới công ty, thậm chí không tham dự các cuộc họp quan trọng. Dù là đơn hàng từ khách nước ngoài, chỉ đích danh nàng đến nhưng đều bị nàng từ chối, những hành động lạ thường khó tránh khiến người khác suy nghĩ.
Con trai của sếp lớn, sếp nhỏ cũng nhắn tin hỏi nàng có muốn cùng dự tiệc để dập tắt tin đồn.
Kiều Khương nằm xuống giường, trả lời hai chữ: Không cần.
Lý Hiệu Lan nói đúng, chẳng gì có thể khiến nàng bận lòng, trước đây không, sau này cũng không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận