Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Lúc Kiều Khương ra ngoài, bánh chẻo đã được múc ra, Cao Kim Lan đang mời mọi người cùng thử, bà cầm một cái đĩa, đặt ba cái lên đó để nguội cho nàng.
Điện thoại gọi tới là của sếp nhỏ, sếp nhỏ chỉ kém Kiều Khương một tuổi, vẻ ngoài bình bình, thích ăn uống gái gú cờ bạc. Tuy người này năng lực tầm thường nhưng có mắt nhìn, cứ gặp rắc rối là nhờ Kiều Khương giải quyết. Kiều Khương giúp gã chùi đít vài lần, gã liền coi Kiều Khương là mẹ, việc gì cũng nghĩ đến Kiều Khương, chỉ thiếu điều tặng quà lễ tết cho nàng.
Kiều Khương bắt máy trước, sau khi hỏi rõ nguyên nhân, nàng nói ngày mai sẽ giải quyết cho gã. Sếp nhỏ mừng húm không biết nói gì cho phải, trong điện thoại chỉ biết gọi mẹ, Kiều Khương nghe mà mày nhảy dựng.
Phải kể lúc trước sếp lớn liên tục thăng chức cho nàng, vì nàng không những không nể nang sếp nhỏ mà còn sai sử gã như chó. Tất cả nhân viên trong công ty đều biết thân phận của sếp nhỏ, không ai dám đối chọi với gã, chỉ mình Kiều Khương dám. Về sau, sếp nhỏ rất vâng lời Kiều Khương, nhiều nhân viên trong công ty cho rằng Kiều Khương sẽ thành vợ sếp nhỏ. Thế mà cuối cùng Kiều Khương lại yêu đương với một gã ngoài ngành, khiến sếp nhỏ buồn rầu một thời gian, được đồng nghiệp trong công ty thương hại đồng tình cả tháng.
Điện thoại vừa cúp, Kiều Khương lại nhận được cuộc gọi khác từ con gái sếp lớn, người này là chị gái cùng cha khác mẹ với sếp nhỏ, cả hai như nước với lửa, chính thế nên sếp lớn đã đặc biệt chia một công ty cho cô con gái, còn con trai được chuyển đến trụ sở chính, mục đích là chia tách hai người.
Kiều Khương trượt nút nghe, đưa mắt nhìn phòng bếp, Yến Chiêu đang đi về phía nàng, tay cầm đôi đũa và đĩa dấm.
“Kiều Khương, tôi biết Thạch Khang Thành nhờ cô, tốt nhất cô đừng nên nhúng tay vào.” Thạch Mạn Phi vừa mở miệng đã sặc mùi thuốc súng: “Cô cho là mình có thể ở lại Hồng Thân cả đời sao? Dù làm nhiều nữa cũng vô dụng, kiếp này cô không vào được cửa nhà họ Thạch đâu!”
Yến Chiêu đã đi tới trước mặt, thấy nàng đang nghe điện thoại, anh dùng đũa gắp bánh chẻo nhúng vào giấm rồi đưa lên miệng nàng.
“Em trai chị đơn giản hơn chị nhiều.” Kiều Khương há miệng ăn bánh chẻo, ăn đến miếng thứ hai, nàng ngừng động tác, đưa tay vào trong miệng lấy ra một đồng xu.
Thạch Mạn Phi đợi hồi lâu cũng không nghe tiếng gì, cau mày định mở miệng thì nghe thấy giọng một người đàn ông vang lên: “Là tiền mừng của cô dâu, năm nay em sẽ may mắn lắm đấy.”
Kiều Khương nhét đồng xu vào tay Yến Chiêu: “Bánh chẻo nào cũng có đúng không?”
“Đâu, Miêu Tuyết ăn ba cái còn chưa thấy cơ.” Yến Chiêu cầm đôi đũa nàng vừa dùng lên, gắp một cái bánh chẻo cho vào miệng nhai vài lần rồi há mồm ý bảo nàng xem: “Em nhìn đi, của tôi làm gì có.”
“Kiều Khương!” Thạch Mạn Phi hét vào điện thoại: “Cô có nghe tôi nói không đấy?”
“À, có.” Kiều Khương phất tay với Yến Chiêu, “Tôi đang nghe.”
Yến Chiêu bưng chén đĩa vào phòng bếp, mọi người trong bếp đều đang bận, không ai ngẩng đầu nhìn, anh quay lại nắm cằm Kiều Khương, hôn lên môi nàng, miệng hai người đều có vị giấm, Yến Chiêu hôn xong lại mút miệng: “Tôi đi đây.”
Thạch Mạn Phi ở đầu bên kia điện thoại nghe rất rõ ràng: “…”
Kiều Khương dùng ngón cái lau miệng, quay qua hỏi Thạch Mạn Phi: “Sao tôi phải vào cửa nhà họ Thạch của chị?”
“Thạch Mạn Phi, cả công ty đều biết tôi không vừa mắt em trai chị, nếu muốn nghi ngờ, chị nên nghi tôi sẽ thành mẹ kế của chị.” Giấm lưu lại trên răng, Kiều Khương đưa ngón cái lên sờ, lưỡi vẫn đọng lại vị giấm nếm được trên đầu lưỡi của người đàn ông. Nàng không khỏi quay đầu nhìn vào phòng bếp, Yến Chiêu đang nghiêm chỉnh bưng đĩa ăn bánh chẻo, hai má phồng phồng, không biết đã nhét bao nhiêu, trông rất buồn cười. “Tất nhiên, tôi không muốn làm mẹ chị, nhưng em trai chị vừa gọi tôi là mẹ hai lần.”
Thạch Mạn Phi: “…”
“Cái gã bên cạnh cô là ai?” Chị ta hỏi.
Kiều Khương nhìn về phía phòng bếp, ông Yến lấy một chiếc tạp dề đeo vào cho Yến Chiêu, nhất quyết yêu cầu Yến Chiêu thể hiện, bắt anh xuống bếp nấu vài món cho Cao Kim Lan xem. Yến Chiêu khôi ngô vạm vỡ, chiếc tạp dề trên người anh như áo bó, siết đến mức lộ ra hình dáng cơ ngực.
Tạp dề xanh lam in hình mèo leng keng, kết hợp với làn da đen nhẻm của Yến Chiêu, trông như thú hoang lén mặc váy công chúa.
Kiều Khương cầm điện thoại quay đầu lại: “Một… tên trẻ trâu.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận