Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Yến Chiêu ăn xong bánh chẻo thì rời đi, anh tạm biệt Kiều Khương tại bàn ăn, nhìn nàng chằm chằm: “Tôi đi đây.”
Trong ấn tượng, hình như anh càng lúc càng nói câu này thường xuyên, giống ông chồng trong phim truyền hình tạm biệt vợ trước khi đi làm.
Cao Kim Lan gọi anh lại ăn chút hoa quả rồi hẵng đi, ông bà Yến đứng lên chào tạm biệt, họ đã dọn qua phòng bếp, cả nhà ba người Miêu Tuyết cũng đứng dậy nói phải đi. Tất cả mọi người đều di chuyển, chỉ mình Kiều Khương lặng yên ngồi tại bàn, ngăn cách với nhóm người nhốn nháo, nàng đưa mắt nhìn Yến Chiêu.
Một lúc sau, nàng gật cằm.
Yến Chiêu đi tới cửa lại quay đầu nhìn nàng, Cao Kim Lan hỏi anh bị rơi gì à?
Kiều Khương cầm điện thoại trả lời tin nhắn, bên tai nghe thấy giọng nói thô ráp của người đàn ông đáp “không ạ”, lúc ngẩng đầu, người đã đi xa.
Cao Kim Lan vào bếp uống thuốc, dì giúp việc bận bịu thu dọn phòng bếp, khung cảnh đông vui vừa rồi thoáng cái trở nên vắng lặng. Kiều Khương hỏi Cao Kim Lan có muốn cùng vào nội thành chơi không, Cao Kim Lan sợ làm lỡ công việc của nàng nên lắc đầu nói không đi.
Kiều Khương không có việc gì quan trọng, nàng chỉ hẹn đi ăn với một người, người này không ai khác chính là bố của Trương Vân Vân, Trương Bằng Côn.
Lúc Trương Vân Vân và Trình Tất Dự mới yêu nhau, Trương Bằng Côn từng tìm gặp Kiều Khương, hy vọng nàng hỗ trợ khiến hai người chia tay. Suy cho cùng Trình Tất Dự tiếng xấu đồn xa, Trương Bằng Côn rất ý kiến với hắn, nhưng con gái ông thích. Ông lại không thể dùng mánh hạ bệ nhà họ Trình, vì vậy đành nhờ Kiều Khương giúp đỡ, mong nàng có thể thuyết phục Trương Vân Vân, ít nhất phải là quan hệ yêu đương đàng hoàng.
Nơi hẹn là một quán cà phê bình thường, đã gần năm giờ chiều, Kiều Khương gọi hai cốc cà phê, nhân viên phục vụ vừa đưa lên thì Trương Bằng Côn tới, có lẽ mới rời khỏi công ty, trên người mặc vest, vừa tới đã xin lỗi nói mình đến muộn.
Kiều Khương lắc đầu: “Không sao, con cũng mới đến.”
Trương Bằng Côn đưa một chồng tài liệu cho Kiều Khương: “Kiều Khương, với quan hệ của con và Vân Vân, chú sẽ nói hết cho con. Gần đây Trình Đống bị báo cáo, vài ngày tới Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật[*] sẽ đến điều tra. Con đưa Vân Vân tới chỗ con, đừng để nó dính líu đến chuyện lộn xộn của nhà Trình Tất Dự.”
[*] tên đầy đủ: Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, là cơ quan kiểm tra kỷ luật trung ương của ĐCS TQ, có vai trò giữ gìn kỷ luật, thúc đẩy việc phòng chống tham nhũng trong các cơ quan
Kiều Khương lật xem tài liệu, trong đó là quá trình nhận hối lộ của Trình Đống, bố Trình Tất Dự, gặp những ai, nhận những gì, đều đầy đủ ảnh chụp.
“Những thứ này là cho con.” Trương Bằng Côn có khuôn mặt nghiêm nghị của người cha già, nhưng vì quá yêu chiều cô con gái Trương Vân Vân, ngay cả khi nhắc đến tên, giọng nói sẽ vô thức dịu đi, “Trong trường hợp Trình Tất Dự đến gây rối với Vân vân, con cứ ném thẳng thứ này vào mặt hắn.”
“Ok ạ.” Kiều Khương nhấp một ngụm cà phê, cất tài liệu đi, “Chú thấy Trần Chúng Thăng thế nào?”
“Không ổn lắm.” Trương Bằng Côn thở dài, “Vân Vân nhà chú biết chọn bạn trai bằng một nửa con thì đã tốt.”
Kiều Khương nhướng mày, không nói gì, cầm tài liệu đứng dậy đi ra ngoài: “Con thanh toán rồi, chú Trương, chú từ từ uống, con đi trước.”
Trương Bằng Côn nhìn bóng lưng lanh lẹ của Kiều Khương, không khỏi thở dài lần nữa, chẳng biết tại sao Trương Vân Vân ở cùng Kiều Khương đã lâu mà không học được gì từ Kiều Khương, Trương Bằng Côn rất muốn chiêu mộ Kiều Khương từ Hồng Thân về công ty mình.
Kiều Khương bắt taxi đến bệnh viện, mua một bó tulip màu cam từ cửa hàng hoa. Trần Chúng Thăng ở phòng đơn, với địa vị của y thì có thể ở phòng VIP, nhưng y khá thực tế, chỉ dùng phòng phổ thông.
Kiều Khương gõ cửa hai lần mới tiến vào, tuy đã đoán trước người mở cửa sẽ là Trần Chúng Thăng, nhưng lúc vừa mở ra nhìn thấy y, nàng vẫn sửng sốt: “Bị thương nặng thế cơ?”
Một bên mắt của Trần Chúng Thăng bầm tím, may là nhãn cầu không bị tổn thương, có điều làn da xanh tím, sau nhiều ngày chăm sóc, vết bầm đã nhạt đi, nhưng hiện tại con mắt trông vẫn khá đáng sợ.
“Kiều Khương?” Trương Vân Vân nghe ra giọng nàng, từ giường bệnh chạy như bay tới, “Ôi, Tulip! Cảm ơn!”
Cô đón lấy bó tulip trong tay Kiều Khương, đưa lên mũi ngửi rồi ôm chầm lấy Kiều Khương: “Sao bà lại rảnh rỗi qua đây? Đến gặp tôi à? Trần Chúng Thăng, mang ghế lại đây.”
Trần Chúng Thăng thành thật xách ghế tới.
Kiều Khương đóng cửa phòng bệnh: “Mẹ tôi muốn gặp bà, bà theo tôi về đó ở vài ngày đi.”
“A?” Trương Vân Vân cười vui vẻ, “Thật hả? Đi, tôi về nhà lấy hành lý.”
Trần Chúng Thăng giơ tay: “Tôi cũng đi.”
“Ông đi làm gì?” Trương Vân Vân hung dữ chỉ vào y, “Ông đàng hoàng ở lại đây, không được theo tôi.”
Trần Chúng thăng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Bà nói sẽ chăm tôi mà.”
Trương Vân Vân thấy vẻ mặt y sa sút, nhớ lại lời mẹ Trần Chúng Thăng nói, khẽ hỏi Kiều Khương: “Vậy làm sao với hắn bây giờ?”
Kiều Khương không cần đoán cũng biết bà Trần sốt ruột thay con, không nỡ thấy Trần Chúng Thăng tủi thân, có khi là vừa uy hiếp vừa dụ dỗ lừa Trương Vân Vân rằng nếu cô không chăm sóc tới cùng thì sẽ báo cảnh sát bắt Trình Tất Dự cũng nên, tiểu thư Trương Vân Vân ngây thơ đương nhiên sẽ tin.
“Ông cần về nhà thu dọn hành lý không?” Kiều Khương nhìn Trần Chúng Thăng hỏi.
Trần Chúng Thăng hơi ngớ người, sau khi nhận ra thì vội vàng lắc đầu, phấn khích nói: “Không cần không cần, tôi sao cũng được, đến đó rồi tôi sẽ tự mua, tôi có gì mặc nấy thôi.”
Trương Vân Vân kéo cánh tay Kiều Khương, vẻ mặt khó hiểu: “Ấy, bà làm gì thế? Định đưa hắn theo thật à?”
“Cho bà một tiếng để thu dọn hành lý.” Kiều Khương búng đóa tulip trong tay cô, “Để hắn đi đi, càng nhiều người càng đông vui.”
“?” Trương Vân Vân kinh ngạc nhìn nàng, “Bà sao đấy? Trước đây bà ghét hắn nhất mà.”
“Thế hả?” Kiều Khương nghĩ tới bữa trưa bánh chẻo vui vẻ, hơi nhướng mày, “Đông vui chút cũng tốt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận