Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Yến Chiêu ôm mông nàng, nghiêng mình ngồi xuống mép sô pha, chỗ ngồi lúc trước đã ướt đẫm dâm dịch.
Kiều Khương tựa vào vai anh thở hổn hển, thanh âm bên tai như xa như gần, nàng nghe thấy giọng nói khàn khàn của Yến Chiêu, hỏi nàng muốn ăn gì không. Nàng chẳng nói được câu nào, anh lại hôn, đè nàng xuống sô pha, dùng sức thong thả cắm vào từ đằng sau.
Cảm giác no chướng khiến xương cốt nàng tê dại, nàng bóp vai anh, há miệng thở. Anh cắn môi nàng, mút nước bọt trong miệng nàng, đưa đầu lưỡi áp vào vòm miệng liếm láp, sau đó ngậm đầu lưỡi nàng mút cắn.
Bầu ngực căng mẩy bị cơ bắp ép chặt, bàn tay thô to của người đàn ông hạ xuống nắm lấy một bên ngực nhào mạnh, anh cúi đầu mút nhẹ núm vú rồi há miệng ngậm cả bầu vú. Âm thanh bú nuốt khiến nước từ giữa hai chân Kiều Khương càng chảy ra nhiều hơn, năm ngón tay nàng túm lấy tóc anh, ngẩng cổ thở hổn hển.
Yến Chiêu nhấc một chân nàng móc vào khuỷu tay, cúi thấp mình ngậm môi nàng vào miệng hôn mút, bụng dưới đẩy đưa va chạm bên trong nàng.
Trước mắt sáng ngời, Kiều Khương nhìn thấy đèn chùm pha lê đung đưa trên trần nhà, nhìn thấy đôi mắt đen láy của người đàn ông, nhìn thấy bắp thịt ngăm đen của anh đang đè ép, đôi môi nóng bỏng áp vào môi nàng hôn mạnh. Có tiếng thở dốc, âm thanh vật đó cắm vào bên trong nàng dâm dục phóng túng, anh hổn hển cắn miệng nàng, cầm một tay nàng đưa lên mặt, đan mười ngón tay vào nhau.
Khoái cảm như luồng điện xông thẳng vào cơ thể chạy khắp tứ chi, nàng chịu không nổi phải ngẩng cổ, tiếng rên rỉ bị người đàn ông nuốt trọn vào miệng. Viền mắt nóng bỏng rơi lệ, nàng dồn dập thở gấp, cổ họng nghẹn ngào nức nở, nàng cong người, bụng dưới run lên dữ dội vì cực khoái.
“A Đại…”
Anh vẫn không dừng lại, túm chặt vòng eo thon nhỏ của nàng đụ đến mức sô pha như sắp sụp. Kiều Khương bị cắm gần như phát điên, hai tay cào loạn trên vai anh, giơ chân đạp, một chân vô tình đá phải chai vang đỏ trên bàn trà. Chai vang rơi xuống mặt thảm, không bị vỡ, nhưng chỗ rượu còn lại đều chảy sạch, mùi rượu nồng nàn tỏa khắp phòng khách.
Yến Chiêu nghe tiếng dừng lại, cầm chân nàng xem xét, ngón chân bị chai rượu rạch ra chảy máu. Anh cúi đầu liếm miệng vết thương, đầu lưỡi đỏ hồng nhẹ nhàng quét qua, mút giọt máu nuốt vào, sau đó vỗ về hôn liếm vết thương.
Một dòng điện tê dại đánh thẳng vào thần kinh dọc theo chỗ bị liếm, sống lưng Kiều Khương run rẩy, muốn rút chân về nhưng bị người đàn ông giữ chặt. Anh chưa bắn, vẫn thong thả cắm vào rút ra, một tay cầm chân nàng, cúi đầu liếm, đầu lưỡi đảo quanh ngón chân mềm mại trắng nõn.
Vừa nhột vừa ngứa.
Kiều Khương bị khoái cảm làm cho choáng váng, ý thức mê mang, nàng ngưỡng cổ, vòng eo thon thả tạo thành một vòng cung gợi cảm giữa không trung. Sợi dây chuyền mảnh nhỏ lấp lánh quanh cổ, bầu ngực ngạo nghễ ưỡn thẳng nâng lên trước mặt người đàn ông. Yến Chiêu cúi đầu, há miệng mút vú nàng, hôn lên núm vú cưng cứng, tốc độ nhồi cắm dưới hánh nhanh hơn, lực cũng mạnh hơn.
Hai tay Kiều Khương ôm đầu anh, bị đụ cho cong người run rẩy, trong tầm mắt mơ hồ là bờ vai rộng rãi rắn chắc của người đàn ông. Sau khi đụ mấy chục cái, anh bỗng ngẩng đầu choán lấy đôi môi kia, con ngươi đen láy nhìn nàng.
Đôi tay thô ráp vuốt sợi tóc tán loạn ướt đẫm trên trán nàng, sau đó cúi đầu hôn lên mắt nàng.
“Tối nay lúc làm việc, tôi chỉ nghĩ về em.” Giọng anh khàn khàn, cầm ngón tay nàng chỉ vào tai mình: “Ở đây toàn là thanh âm của em.”
Kiều Khương hít sâu một hơi, hỏi: “Tiếng rên rỉ à?”
Yến Chiêu: “…”
Anh không khỏi mỉm cười, cúi người cắn miệng nàng hỏi: “Em có nhớ tôi không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận