Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Lần đầu Yến Chiêu nhìn thấy Kiều Khương cười như vậy, đôi mắt hoa đào xinh đẹp lấp lánh như đá quý, anh ngây người nhìn, thấy vẻ đần thối của anh, Kiều Khương ngừng cười, miệng cắn thuốc lá, mắt liếc anh: “Bế tôi đi tắm.”
“Ừ.” Sau khi Yến Chiêu đưa nàng ra ngoài mới nhớ ra trợ lý vẫn đang đứng ở cửa.
Trợ lý rất biết ý, đặt tài liệu trên tủ giày, còn người đã rời đi, Yến Chiêu nhìn ra cửa không thấy ai, bấy giờ nói với Kiều Khương: “Trợ lý của em vừa tới đưa tài liệu.”
Kiều Khương nhẹ nhàng đáp “ừ”.
Yến Chiêu bế nàng đến dưới vòi sen tẩy rửa, lúc bôi sữa tắm, anh nắm một bên ngực nhào mạnh, Kiều Khương lập tức dừng sức bóp dương vật rồi kéo ra, hai bên như đánh cờ, sau vài giây, Yến Chiêu chịu thua, buông ngực nàng, hôn cắn cổ nàng nói: “Đau lắm đó.”
Kiều Khương siết chặt dương vật đang cương cứng sau đó kéo kéo: “Đau mà vẫn cứng được?”
Yến Chiêu hít một hơi, cầm cổ tay nàng: “Buông ra đi, sắp gãy rồi!”
“À.” Kiều Khương rút tay về, bóp một ít sữa tắm tạo bọt, Yến Chiêu ôm thằng em của mình, thiếu điều cúi đầu xuống thổi.
Kiều Khương thấy buồn cười, tắm rửa qua loa, quấn khăn ướt đứng trước bồn rửa đánh răng, mắt nhìn vào cuốn lịch, chợt nhớ tới chuyện tối qua. Vị muối biển của kem đánh răng lấp đầy khoang miệng, bàn chải điện phát ra âm thanh chối tai, trong đầu nàng tràn ngập hình ảnh Yến Chiêu hôn mình.
Khi trước nàng cần vang đỏ và nicotine để giải tỏa cảm xúc, nhưng giờ lại hoàn toàn thư giãn nhờ một nụ hôn của người đàn ông.
Yến Chiêu tắm xong đi tới hôn lên gáy nàng: “Tôi xuống mua đồ ăn cho em trước, lát nữa tôi phải về giao hàng.”
Kiều Khương gật đầu, nhìn vào gương, thấy vết móng tay ngổn ngang trước ngực và sau lưng người đàn ông. Anh tìm quần của mình mặc vào, vai rộng eo hẹp, cơ bắp nơi xương sườn nhấp nhô như mang cá theo động tác của anh.
Anh lại đi tới, mắt sáng ngời nhìn nàng, hôn lên miệng nàng: “Tôi đi đây.”
Lại là câu này.
Kiều Khương không nói gì, nhìn anh rời khỏi tầm mắt, nàng đi tới giữa phòng, cầm điện thoại kiểm tra tin nhắn. Giọng Trương Vân Vân vang lên, nói tối qua có một tên đàn ông làn da rất đen tới hỏi Trần Chúng Thăng là ai, thiếu điều dọa chết Trần Chúng Thăng.
Kiều Khương giật giật môi, chẳng trách tối qua Yến Chiêu không hỏi gì.
Hai đùi nàng bủn rủn, phải ngồi ghế massage xoa bóp mười phút, sau đó mới mặc quần áo và trang điểm.
Yến Chiêu mua rất nhiều đồ ăn, số lượng không nhiều nhưng chủng loại đa dạng, có lẽ đã mua hết đồ ăn sáng của các quán cơm ở lối vào khu dân cư. Anh chạy lên nhà, trên trán đổ một lớp mồ hôi, đặt đồ ăn đầy bàn trà.
Tuy Kiều Khương mới dậy nhưng khá thèm ăn, có lẽ vì tối qua đói bụng, hoặc có lẽ vì bị tên chó má trước mặt đòi hỏi khiếp quá.
Tóm lại, nàng ăn một cái bánh canh, một cái bánh nếp và uống một túi sữa.
Vốn tưởng Yến Chiêu mua nhiều ăn không hết sẽ lãng phí, chẳng ngờ tới lúc nàng ngừng ăn, anh liền chén sạch những món nàng chưa ăn xong, nhét phồng cả má, còn uống một hớp nước to.
Trước khi đi, anh lấy hòm thuốc ra, dán một miếng băng gâu chống thấm mới lên chân nàng.
“Tối qua lúc say tôi có nói gì không?” Anh đột nhiên ngẩng đầu hỏi.
“Có.” Kiều Khương bị ngón tay xoa xoa lòng bàn chân làm ngưa ngứa, Nàng co chân rút về, nhưng người đàn ông vẫn giữ chặt, nghiêm túc hỏi: “Tôi nói gì?”
Kiều Khương thản nhiên bảo: “Anh nói anh nhớ Vinh Yến, cực kỳ thích Vinh Yến.”
Yến Chiêu: “…Không thể nào.”
“Sao lại không?” Kiều Khương nhướng mày.
“Rõ ràng là tôi…” Anh nhìn nàng, con ngươi đen láy bình tĩnh đậu trên mặt nàng, “Rõ ràng là tôi thích em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận