Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Trợ lý đến để đưa số liệu hiệu suất và báo cáo đánh giá của các giám đốc bộ phận, những thứ này đáng lẽ phải đưa cho sếp nhỏ xem, nhưng khi nghe tin tối qua Kiều Khương tham dự đấu giá từ thiện, gã lập tức nhắn tin nhờ nàng giúp mình thêm một lần, xem xét rồi viết một bản báo cáo tóm tắt cho gã.
Kiều Khương không biết khi nào gã mới trưởng thành, tuy không trả lời tin nhắn nhưng vẫn bảo trợ lý hôm sau đưa tài liệu tới.
Nàng ngồi trên sô pha xem, mùi vang đỏ vẫn còn thoang thoảng trong không khí, mắt liếc thấy miếng băng gâu bị xé ra vứt trong thùng rác, trên bàn trà đặt một túi quýt, bên tai vang lên giọng nói thô ráp của Yến Chiêu.
“Rõ ràng là tôi thích em.”
Nàng bóc một quả quýt, chậm rãi xé từng sợi trắng trên múi rồi bỏ vào miệng.
Rất ngọt.
Nàng cầm khăn lau ngón tay, sau đó gọi điện thoại cho trợ lý bảo cậu ta chuẩn bị bản thảo báo cáo, nàng sẽ lái xe trở lại công ty.
Cao Kim Lan gửi tin nhắn hỏi nàng buổi trưa đã ăn gì chưa, Kiều Khương tay gõ bàn phím, tay cầm cốc nhấp một ngụm cà phê, hỏi trợ lý về doanh số cụ thể rồi rút điện thoại ra trả lời tin nhắn: Một tiếng nữa con về.
Cao Kim Lan đáp: Ừ, con đi đường cẩn thận.
“Sếp Kiều, mấy ngày trước cô cả đến công ty, có cãi nhau với sếp nhỏ.” Trợ lý đứng một bên cầm ipad, có vẻ do dự khi nhắc đến chuyện này, “Cô cả bảo…”
“Nói đi.” Kiều Khương ngừng động tác, nhấp một ngụm cà phê, mắt dừng trên mặt cậu ta, “Mấy câu mắng tôi thì thôi khỏi.”
Trợ lý: “…Vậy thì hết rồi.”
Kiều Khương nhướng mày: “Sếp Thạch biết chưa?”
“Sếp Thạch không ở công ty, nhưng chắc đã nghe nói rồi.” Trợ lý thận trọng kể: “Cô cả còn nói, sớm muộn gì cũng đuổi chị ra khỏi Hồng Thân.”
“À.” Kiều Khương nhẹ nhàng đáp, tiếp tục gõ phím viết báo cáo.
Trợ lý không hiểu nàng đang nghĩ gì, cầm ipad trên tay, trông như vua không vội công công vội gần chết.
Kiều Khương gửi báo cáo cho Thạch Khang Thành xong, nàng cầm chìa khóa xe rời đi, trợ lý theo sau hỏi: “Chị đi ăn ạ? Tôi phải gọi cơm hay đặt quán?”
“Tôi về nhà.” Kiều Khương cầm ipad nhìn, sau khi xác nhận tuần sau không có lịch trình gì cần tham dự thì trả ipad lại cho cậu ta, “Tôi vẫn đang trong kỳ nghỉ, có chuyện gì thì hỏi sếp nhỏ, nếu hắn không giải quyết được hẵng hỏi tôi.”
“Vâng.”
Kiều Khương gọi xe, vì quá mệt nên nàng ngủ ở ghế sau cho đến khi tới biệt thự trên sườn núi, còn chưa xuống xe đã nghe thấy giọng của Trương Vân Vân: “Tình hình bà là thế nào? Tôi nhắn tin cả đêm mà bà không nhắn lại lấy một câu!”
Kiều Khương bước xuống, duỗi tay duỗi chân rồi ném túi vào lòng cô, sau đó đi vào: “Ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa, đang đợi bà đấy.” Trương Vân Vân kéo cổ áo nàng, “Cổ bà sao vậy?”
Kiều Khương kéo luôn cổ áo xuống tận ngực, cho cô xem vết cắn của tên kia, Trương Vân Vân xấu hổ che ngực nàng: “Bà làm gì đấy!”
“Không phải bà muốn xem à?” Kiều Khương thu tay về, cùng cô đi vào.
“Ai thế?” Trương Vân Vân rất tò mò, “Tôi còn tưởng là người ở đây.”
“Bà nghĩ là ai?” Kiều Khương vào nhà thay giày, chào Cao Kim Lan cùng dì giúp việc trong bếp và Trần Chúng Thăng ngồi trên sô pha.
“Tên da đen trên núi kia.” Trương Vân Vân thì thầm, “Bà không biết đâu, tối qua hắn đến chỗ Trần Chúng Thăng, cái mặt đen thui trông sợ lắm, người thì cao như này, còn đô như này, nhìn như muốn đánh ai. Mà Trần Chúng Thăng đúng tên đần, tưởng hắn đến đây tìm tôi, thế là hỏi hắn định làm gì, có phải muốn đánh nhau không.”
“Sau đó?” Kiều Khương đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh lấy một chai nước, vặn ra uống một ngụm.
“Còn sau đó gì nữa, tôi vội đi ra bảo Trần Chúng Thăng xin lỗi, bỗng tâm tình tên kia tốt hẳn, còn cười với bọn tôi rồi đi.” Trương Vân Vân nheo mắt, chỉ vào nàng, nói: “Cho nên tôi đoán chắc chắn hắn tưởng Trần Chúng Thăng tới gặp bà nên mới ghen! Có đúng không!?”
Những lời Yến Chiêu nói qua điện thoại bất ngờ lóe lên trong đầu: “Kiều Khương, tôi đang ghen.”
Kiều Khương đóng cửa tủ lạnh, cầm đồ uống đi đến sô pha: “Tối nay cho bà gặp hắn.”
Trương Vân Vân phấn khích hét lên: “Thật à? Là hắn hả? Trần Chúng Thăng! Tôi muốn cá cược với ông!”
“Cá cược không tốt đâu.” Mặt mày Trần Chúng Thăng lo lắng.
“Ông có cược không?” Trương Vân Vân tròn mắt nhìn y.
“…Có.” Trần Chúng thăng lấy tờ một trăm tệ trong ví ra, do dự hỏi: “Bọn mình cược gì?”
“Ông hỏi nhiều thế làm gì, cứ cược với tôi thôi!” Trương Vân Vân không có tiền lẻ, liền rút thêm tờ một trăm tệ trong ví của y ra đập lên bàn trà, “Rồi, cược cái này đi!”
Trần Chúng Thăng: “…Đấy là tiền của tôi mà.”
Trương Vân Vân: “Ông có cược không?”
Trần Chúng Thăng: “…Có.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận