Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
“Vân Vân vừa đến đã rộn rã hẳn.” Cao Kim Lan cầm một miếng dưa hấu đưa cho Kiều Khương.
Kiều Khương giơ tay nhận rồi cắn một miếng: “Dạ.”
Cao Kim Lan đang định nói tiếp bỗng nghiêng đầu ho vài tiếng, lo sẽ phun trái cây xuống bàn trà nên vội đứng dậy đi tới bệ cửa sổ, ho xong mới quay lại.
Kiều Khương cầm dưa hấu nhìn bà ho sù sụ, biết bà không muốn nàng thấy mới đi ra, thế nên lúc Cao Kim Lan xoay người, nàng quay đầu qua chỗ khác.
Những ngày ở bệnh viện bà cũng ho như vậy, nhưng không kêu lấy một câu, mà lo tiếng ồn sẽ làm Kiều Khương khó ngủ, bảo nàng về nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Ngay cả khi ở biệt thự trên sườn núi, bà cũng chọn phòng cách xa Kiều Khương vì sợ cơn ho của mình làm phiền Kiều Khương.
“Ăn cơm thôi.” Trương Vân Vân đi tới ôm vai nàng, “Đang nghĩ gì vậy?”
Kiều Khương lắc đầu: “Đi thôi, ăn cơm.”
Vết bầm trên mắt Trần Chúng Thắng vẫn khá đáng sợ, lúc Cao Kim Lan thấy y đến thì luộc trứng để chườm nóng rồi tìm thuốc bôi cho y. Hôm nay cơm nước xong bà lại kéo Trần Chúng Thăng đến sô pha bôi thuốc mỡ giúp y.
Trần Chúng Thăng cười ngốc: “Dì Lan, dì giống hệt mẹ con, rất tốt với con.”
Cao Kim Lan cười: “Thằng này, chắc chắn mẹ con tốt hơn dì.”
“Dì Lan đừng khiêm tốn.” Trương Vân Vân tựa vào vai Cao Kim Lan, ôm cổ bà nói: “Dì là người mẹ tốt nhất con từng thấy, vừa dịu dàng vừa hiền huệ lại còn xinh đẹp.”
Cao Kim Lan cười không ngừng được: “Miệng hai đứa dẻo thật đấy.”
Kiều Khương ngồi bên bàn ăn, tay chống cằm, lặng lẽ nhìn cảnh này, dì giúp việc đi tới dọn bàn ăn hỏi nàng sao không ra ngồi?
Kiều Khương không nói gì.
Dì lo mình nói sai nên không nói nữa, lấy khăn lau bàn rồi đi vào bếp rửa bát.
Kiều Khương không muốn quấy rầy khung cảnh yên bình an nhiên ấy. Nàng ngồi ở bàn ăn nhìn Cao Kim Lan trò chuyện với Trương Vân Vân và Trần Chúng Thăng. Thỉnh thoảng có tiếng cười truyền đến, nàng không tới đó mà đứng dậy vào nhà vệ sinh tắm rửa rồi về phòng ngủ bù.
Nhờ Yến Chiêu nàng ngủ rất ngon, không cần uống rượu hay uống thuốc, ngủ một giấc tỉnh lại, nàng vẫn ngơ ngác nằm trên giường.
Không biết Trương Vân Vân và Trần Chúng Thăng đang chơi gì trên tầng hai, Cao Kim Lan đeo kính lão xem livestream trên điện thoại. Kiều Khương ngồi sát bên bà cùng xem, đó là một gia đình sáu người đang trổ tài, ông bà bố mẹ con trai con gái vui vẻ hòa thuận.
Cao Kim Lan cười bảo: “Con xem, thằng nhỏ này lanh quá.”
Kiều Khương nghe mà không biểu lộ gì.
Lúc nào nàng cũng làm hỏng không khí, nhưng nàng không đồng cảm nổi, thứ đẹp đẽ và ấm áp ấy luôn cách nàng rất xa, nàng không với được.
Cao Kim Lan đặt điện thoại xuống, nắm tay Kiều Khương nói: “Con đừng nghĩ nhiều, mẹ không có ý giục con, mẹ chỉ lo lắng thôi…”
Lo lắng sau khi bà đi, Kiều Khương chỉ còn một mình, có thể sẽ yêu thêm vài lần, nhưng kết quả vẫn như cũ.
“Con không sao.” Kiều Khương tựa vào vai bà, “Đừng lo cho con.”
Thế này đã tốt lắm rồi.
Tương lai có tốt hay không không quan trọng.
Cao Kim Lan gật đầu: “Ừ, vậy là tốt, vậy là tốt.”
Trương Vân Vân đi từ trên tầng xuống, thấy Kiều Khương, cô chạy như bay tới hỏi: “Tối nay chúng ta ăn lẩu nhé?”
Kiều Khương không phản đối, Cao kim Lan giơ tay tán thành, bà thích nhìn bọn trẻ vui vẻ ăn uống, càng nhìn càng thích.
Trần Chúng Thăng tập hít đất và gập bụng trong phòng thể dục trên tầng hai, đi từ cầu thang xuống xong thì nằm trên sô pha thở hồng hộc.
Trương Vân Vân ghét bỏ nói với Kiều Khương: “Hắn vừa nhấc quả tạ lên liền kêu với tôi cổ tay sắp gãy rồi.”
Ba chữ sắp gãy rồi xộc vào đầu Kiều Khương như luồng điện, cánh cổng ký ức mở ra, trong đầu nàng hiện lên hình ảnh dòng nước ấm áp chảy xuôi, người đàn ông vai rộng eo hẹp, gương mặt ngăm đen góc cạnh hôn cắn cổ nàng, một tay nắm cổ tay nàng, giọng thô ráp.
“Buông ra đi, sắp gãy rồi!”
Khóe miệng Kiều Khương giật giật, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho tên chó má, chỉ hai chữ: Qua đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận