Chương 69

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 69

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Vừa nghe đến ba chữ tên chó má, trong đầu Trương Vân Vân không khỏi lóe lên mấy từ kích thích như “cưỡng bức” và “chuyện tốt”.
Cô chớp mắt, kinh ngạc chỉ vào Yến Chiêu nói: “A, là hắn hả!”
“Gì gì?” Trần Chúng Thăng lại gần hỏi: “Gì hả gì hả?”
Trương Vân Vân đẩy mặt Trần Chúng Thăng ra, vẫn kinh ngạc nhìn Kiều Khương và Yến Chiêu đối diện, thấy kịch tính như vở tuồng, bởi vì trong suy nghĩ​​​ của cô, tên chó má kia đã là chuyện quá khứ, có lẽ đã bị Kiều Khương đá đít từ lâu.
Điều cô không ngờ tới là Kiều Khương sẽ ở cùng tên đàn ông trên núi này, điều cô càng không ngờ tới nữa là tên đàn ông trên núi và tên chó má kia lại là một !
Trên bàn không có ly đế cao, Yến Chiêu cầm một cái bát rót vang đỏ cho mình, cụng ly với Trương Vân Vân và Trần Chúng Thăng: “Tôi cạn trước.”
Thấy anh hào sảng, Trần Chúng Thăng cũng nâng ly, nói với anh: “Tôi cũng cạn.”
“Ông thì cạn cái gì?” Trương Vân Vân không nói nên lời nhìn y, “Ông chỉ uống hai ngụm, trong khi người ta uống hẳn một bát!”
Trần Chúng Thăng: “…Vậy tôi cũng uống một bát.”
Nói rồi đi lấy bát nhưng rượu vang đã hết, y đi đến tủ rượu cầm hai chai tới, tìm dụng cụ mở nút chai.
Yến Chiêu thấy tay y yếu xìu, đành cầm dụng cụ mở chai, lòng bàn tay anh ấn một cái sau đó dùng hai tay rút nút gỗ ra, còn giúp y rót đầy một bát rồi tự rót cho mình thêm một bát sau đó cụng với y.
Trần Chúng Thăng: “…Vang đỏ không phải uống như vậy.”
Yến Chiêu lau miệng: “Ở đây có rượu trắng không? Tôi với cậu uống rượu trắng.”
Trần Chúng Thăng: “…Vang đỏ uống vậy cũng được.”
Trương Vân Vân ở bên cạnh cười muốn chết, vẫn giật dây Trần Chúng Thăng: “Ông uống với hắn đi! Ra dáng đàn ông con trai xem nào!”
Trần Chúng Thăng khó nhọc uống cạn bát vang đỏ, mặt mày tím tái, y uống quá nhanh, suýt nữa thì sặc, uống xong còn nghĩ mình rất giỏi, nhưng chẳng bao lâu đã thấy như muốn hôn mê, một tay chống cằm, nhìn Trương Vân Vân nói: “Một bát chẳng là gì, tôi vẫn uống được.”
Đâu phải Trương Vân Vân không biết tửu lượng của y, cô khẽ trợn mắt rồi hỏi Kiều Khương, “Hay chúng ta chơi game đi, thua phải uống rượu, nhé?”
“Chơi gì?” Kiều Khương cầm khăn lau miệng.
Yến Chiêu hỏi: “Trắng hay đỏ?”
Đồng tử Trần Chúng Thăng run rẩy: “…”
“Rút thẻ, hoặc cờ bay[*], hay là… chúng ta chơi tôi có bạn không có đi được không? Tôi thấy trò này thú vị lắm.” Trương Vân Vân kể liên tiếp vài cái tên, mặt mày Yến Chiêu mê mang, vừa nhìn đã biết anh không biết chơi.
[*] trò chơi tương tự cờ cá ngựa
Trương Vân Vân giải thích chi tiết cho anh: “”Tôi có bạn không có” tức là nếu trong chúng ta có người đã làm chuyện anh từng làm nghĩa là anh thua, còn nếu chúng tôi chưa từng làm thì anh thắng, hiểu không?”
Yến Chiêu gật đầu: “Hiểu rồi.”
“Vậy được, vì anh chưa từng chơi nên ở ván đầu tiên, bọn tôi sẽ để anh đi trước.” Trương Vân Vân đứng dậy rót vang đỏ vào ly của mọi người.
Yến Chiêu suy nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi trồng cây nhiều năm.”
Trương Vân Vân: “…”
Trần Chúng Thăng: “…”
Hai người nhìn nhau, ăn ý một người cầm ly, một kẻ cầm bát uống cạn.
Kiều Khương mỉm cười, cầm ly đế cao lên uống một hơi cạn sạch.
Đã lâu rồi nàng không thư giãn thế này, không còn lo lắng công việc, không còn suy nghĩ về bệnh ung thư của Cao Kim Lan, bạn bè ngồi bên, ăn uống chơi đùa.
Đã lâu rồi nàng không cảm nhận được bầu không khí này.
Yến Chiêu sờ khuôn mặt đỏ hồng của nàng, khẽ hỏi: “Say à?”
Kiều Khương tựa người vào cánh tay anh, nhìn anh không nói một lời, đôi mắt hoa đào hờ hững giờ long lanh ánh nước, đuôi mắt đỏ bừng, rất giống bộ dạng sau khi đạt cực khoái.
Yến Chiêu nhìn chằm chằm mặt nàng một lúc, không tự chủ được cúi đầu hôn lên môi nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận