Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Cao Kim Lan gọi điện xong đi ra, thấy Yến Chiêu trên sô pha, sợ hãi nói: “Yến Chiêu, cháu còn lo cho nó làm gì, nhìn mặt cháu đi, ôi toàn là máu.”
Dì giúp việc cũng nhanh chóng đi tới, tìm bông, băng gạc và cồn y tế giúp anh xử lý đơn giản, hỏi anh có bị chóng mặt không, bảo anh lát nữa đến bệnh viện xem.
Yến Chiêu lắc đầu nói không sao.
Kiều Khương lấy miếng bông từ tay dì, im lặng ngồi dậy lau vết thương nhỏ dài kia, Cao Kim lan hỏi có cần đến bệnh viện khâu vết thương không, Yến Chiêu vẫn lặp lại: “Không sao ạ.”
Kiều Khương quay người, cắt vài miếng băng gạc, xếp ba miếng nhỏ thành một hàng, lấy gạc che trán rồi dùng băng dính dán lại.
“Đi rửa mặt.” Nói xong nàng quay người tiến vào phòng tắm, trên dép dính gì đó, không biết là rượu hay hay máu, nàng cởi dép ra, chân trần bước đến phòng, nhưng chưa đi được mấy bước đã bị Yến Chiêu bế lên.
“Về phòng à?” Anh hỏi, thấy nàng không trả lời, anh bế nàng đi về phòng, không hỏi chuyện gì xảy ra giữa Trương Vân Vân và hai tên kia, cũng không hỏi tại sao Kiều Khương đóng cửa, cầm chai rượu đập vào đầu Trình Tất Dự.
Trong mắt anh, Kiều Khương hành động như đang che chở con, nàng thích anh nên không nỡ nhìn anh bị thằng đàn ông khác bắt nạt.
Chưa kể đến sự ấm áp trong lòng Yến Chiêu, nếu không phải thời điểm và thời gian không thích hợp, vừa rồi dù nói gì anh cũng phải hôn nàng từ lâu.
Kiều Khương giãy ra khỏi ngực anh, cởi áo tắm, lấy quần áo thay, quay người lại thấy Yến Chiêu vẫn còn đó, cau mày nói: “Anh đi sửa sang lại người ngợm cho sạch sẽ đi.”
Yến Chiêu đáp lại, bảo nàng đợi, chạy nhanh ra cửa cầm một đôi dép rồi đeo cho nàng, sau đó mới chạy vào phòng tắm rửa mặt.
Kiều Khương đi thẳng lên tầng hai, Trương Vân Vân trong phòng đang mắng Trần Chúng Thăng: “Sao vừa rồi ông không nói! Tại sao không nói!”
Trần Chúng Thăng yếu ớt giải thích: “Tôi không biết, tôi không biết gì hết, vừa rồi tôi vẫn chưa tỉnh.”
“Trần Chúng Thăng ông hại chết tôi rồi, kiếp này tôi không muốn nhìn thấy ông…” Trương Vân Vân khóc không thở nổi, “Tôi ghét ông, sao ông luôn như vậy…”
Kiều Khương gõ cửa: “Là tôi.”
Trần Chúng Thăng vội vàng mở cửa: “Kiều Khương, đêm qua giữa tôi và Vân Vân không xảy ra chuyện gì, bọn tôi chỉ say rượu rồi cá cược. Tuy tôi không biết về sau thế nào, nhưng tôi chắc chắn mình không làm tổn thương cô ấy.”
Trương Vân Vân bụm mặt khóc: “Bây giờ ông nói thì ích gì, vừa rồi ông câm như hến kìa!”
Kiều Khương rút khăn giấy đưa cho Trương Vân Vân: “Nhà Trình Tất Dự bị điều tra.”
Trương Vân Vân ngạc nhiên ngẩng đầu: “Cái gì?”
Thấy cô không nhận khăn giấy, Kiều Khương tự mình dùng khăn giấy lau mặt cho cô: “Chú Trương bảo tôi đưa bà đến đây, bà hẳn phải biết lợi và hại của việc này, tôi không ngờ nhà họ Trình xảy ra chuyện mà hắn còn tới gặp bà.”
Có lẽ trong nhà xảy ra chuyện nên lần đầu tiên hắn mặc kệ mặt mũi, chủ động đi gặp Trương Vân Vân tìm kiếm sự an ủi, nhưng dù thế nào cũng không ngờ lúc mở cửa ra sẽ thấy Trương Vân Vân nằm trong lòng Trần Chúng Thăng.
Trương Vân Vân ngây ra: “Sao lại vậy được?”
“Nói tôi nghe xem bà nghĩ thế nào.” Kiều Khương vứt khăn giấy trong tay vào thùng rác, ném một gói giấy vào tay Trương Vân Vân, “Nếu bà muốn thả hắn đi, tôi sẽ không gọi cảnh sát, còn nếu không muốn thả hắn, tôi sẽ tống hắn vào tù bóc lịch.”
Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng xe cấp cứu, Trương Vân Vân bụm miệng, nước mắt từng giọt rơi xuống: “Anh ấy bị thương nặng không?”
“Hắn chửi cỡ đó mà bà còn quan tâm chuyện này?” Kiều Khương hơi bất ngờ, nhưng không khỏi liếc Trần Chúng Thăng bên cạnh, rõ ràng mặt Trần Chúng Thăng bị thương khá nặng, ngực bị đá tím tái, trên mặt toàn là máu.
“Kiều Khương, bà thả anh ấy đi đi.” Trương Vân Vân khóc nức nở, “Sau này tôi sẽ không gặp lại anh ấy nữa.”
Kiều Khương đặt tay lên đầu Trương Vân Vân, nhẹ nhàng xoa xoa: “Được rồi, bà ở lại đây đừng đi đâu, còn lại tôi sẽ xử lý.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận