Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Kiều Khương nghiêng đầu: “Không muốn thì cút.”
Yến Chiêu vừa yêu vừa hận nàng, đôi mắt đen láy bình tĩnh nhìn nàng vài giây, sau đó siết chặt nàng vào lòng.
“Tôi khó chịu lắm.” Anh đưa tay vuốt ve lưng nàng, thô nặng nói: “Cũng không muốn cút.”
Anh nghiêng đầu tiến tới hôn miệng nàng: “Nếu em muốn bồi thường thì tối nay cho tôi ôm em ngủ đi, đêm qua tôi mất ngủ, nhớ em không ngủ được.”
Kiều Khương tựa vào vai anh, nghe thấy nhịp tim dồn dập trong lồng ngực anh, ngay cả khí lạnh trong xe cũng không thể tiêu tan hơi nóng từ người anh, má nàng rất nóng, hơi ấm xuyên qua từng tấc da len lỏi vào trái tim nàng.
Sự chán chường trong lòng bỗng tan biến.
Yến Chiêu là ai chứ?
Nàng nâng cằm quan sát gương mặt anh, ngũ quan anh bình thường, chỉ đôi mắt là đặc biệt đen, lúc cười rộ, hàm răng rất trắng, làm nổi bật làn da ngăm đen, nhưng tên đần thật thà bị nàng liên tục bắt nạt này vẫn dùng chính cơ thể mình ôm lấy những gai góc khắp người nàng.
“Trước đây có người từng dùng chuyện này lừa gạt em?” Yến Chiêu sờ mặt nàng, “Tôi sẽ không lừa em, cũng sẽ không dùng chuyện này để uy hiếp, tổn thương em, nếu không tin em cứ nói với luật sư ban nãy, bảo anh ta soạn cho tôi một văn kiện, tôi sẽ ký tên, ký gì cũng được.”
Kiều Khương không nói chuyện, chỉ dùng đôi mắt hoa đào lặng lẽ nhìn anh.
“Vậy tôi thề với em.” Yến Chiêu giơ tay lên, “Tôi, Yến Chiêu, kiếp này nếu dám uy hiếp hoặc làm tổn thương Kiều Khương, tôi sẽ bị trời…”
“Sau này tới lúc mười giờ tối.” Kiều Khương nói.
Thời gian nghỉ phép của nàng chỉ chưa đầy một tháng nữa, Yến Chiêu không biết.
“Gì cơ?” Yến Chiêu sửng sốt, ngây ngây hồi lâu mới nhận ra Kiều Khương đã đáp ứng lời mình nói – “Sau này mỗi tối sẽ cho anh ôm ngủ.”
“Thật à?” Anh vui mừng ôm mặt nàng hôn sâu, nụ hôn khiến Kiều Khương gần như không thở được, nàng cau mày đẩy anh ra, vô tình chạm vào vết thương của anh, nhưng người đàn ông như không thấy đau, siết eo nàng, ôm nàng chặt hơn.
Dù sao cũng là ở cửa bệnh viện, bên ngoài có người ra người vào, Kiều Khương ngồi trong lòng Yến Chiêu đã lâu, bên ngoài hoặc ít hoặc nhiều đều có người nhìn, Kiều Khương hất cằm: “Bế tôi về.”
“Ừ.” Lúc Yến Chiêu bế nàng về ghế phụ, Kiều Khương nhớ lại lần đầu hai người gặp mặt, khi ấy tên chó này ném nàng rất thô lỗ, không mềm mỏng nhẹ nhàng như bây giờ, thậm chí đôi mắt rất thẳng thắn, trong đó đầy vẻ yêu thương trìu mến.
Yến Chiêu vừa đặt nàng xuống, Kiều Khương đã túm lấy cổ áo anh, kéo anh lại gần, tay trái tát nhẹ lên mặt anh: “Đồ chó.”
Yến Chiêu: “…”
Anh bối rối hỏi: “Sao đột nhiên đánh tôi?”
“Sao lần đầu gặp mặt lại có thái độ đó với tôi?” Kiều Khương nhắc lại nợ cũ.
Yến Chiêu: “…Bởi vì thái độ của em với tôi cũng không tốt mà.”
Nói xong, thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Kiều Khương, anh cúi đầu mổ môi nàng: “Phải phải phải, thái độ tôi không tốt, trách tôi.”
Anh giúp nàng thắt dây an toàn, nụ cười trên khóe miệng dần nhếch cao, trước khi quay lại ghế lái, anh lại hôn lên mặt nàng.
Kiều Khương không biết anh lại cười ngốc gì, bật nhạc lên, nghiêng đầu tựa vào lưng ghế, từ từ nhắm mắt lại.
Nàng không ngủ, nhưng ngay khi bài hát tiếng Anh vang lên trong xe, bỗng cánh bướm say mùi men lóe lên trong đầu, sau đó khóe môi nàng từng chút cong lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận