Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Kiều Khương thấy trạng thái của cô tốt hơn hôm qua, không trêu chọc cô nữa.
Hai ngày sau Trương Vân Vân sẽ về nhà, cô định xế chiều nay đưa Cao Kim Lan ra ngoài mua sắm, Trần Chúng Thăng cũng muốn theo. Trương Vân Vân nói mặt y đầy vết thương, không cho y đi cùng, chẳng biết y tìm đâu ra một cái mũ bảo hiểm đội lên, hỏi vậy đã được chưa.
Trương Vân Vân tỏ vẻ ghét bỏ, hết cách đành cho y theo cùng.
Cao Kim Lan thấy hai người như kẻ dở hơi, bảo lát nữa sẽ mua cho mỗi người một bộ quần áo, Trương Vân Vân và Trần Chúng Thăng cảm ơn ngọt xớt.
Kiều Khương không đi, nàng về phòng cầm ipad lên xem tài liệu tối qua chưa đọc xong.
Chạng vạng sáu giờ, ngoài trời đổ mưa to, Kiều Khương tưởng đêm nay Yến Chiêu sẽ không tới, ai ngờ nửa đêm lúc nàng đang ngủ ngon thì bị người đàn ông ôm chặt, cơ thể vương chút hơi lạnh, lớp râu trên cằm cọ xát môi nàng
Anh đưa tay dúi một vật vào ngực nàng, gõ nhẹ một cái, ánh sáng vàng nhạt tỏa ra, Kiều Khương nhìn vật trong tay có kết cấu giống gỗ, nhưng màu sắc và hình dáng lại là quả quýt, mà quả quýt này đang phát sáng, cũng khá nặng.
Nàng sờ xung quanh, phát hiện quả quýt có khắc chữ, rõ ràng là khắc bằng dao, trên đó ghi một chữ: Khương.
“Thích không?” Anh hôn tai nàng.
“Làm cho Vinh Yến à?” Nàng nhướng mày hỏi.
Yến Chiêu buồn bực cười ra tiếng: “Không.”
Anh hôn miệng nàng: “Lần đầu tôi làm cái này, từ nay về sau tôi chỉ làm cho mình em.”
Kiều Khương gõ hai cái, đèn quýt tắt ngúm, cả căn phòng chìm vào bóng tối, ngoài cửa sổ là tiếng mưa rơi, thỉnh thoảng có tia sét từ trên trời giáng xuống, Kiều Khương trở mình cuốn chặt chăn, khẽ bảo: “Ngủ đi.”
Yến Chiêu xoay người nàng lại, mặt đối mặt ôm nàng vào lòng: “Cứ vậy ngủ à?”
“Tôi đang tới tháng.” Kiều Khương lười nhác nói: “Nếu anh muốn quá thì tìm Vinh Yến đi.”
Yến Chiêu: “…”
Anh cắn miệng nàng: “Sao em cứ chọc tôi thế?”
“Vậy anh cứng cái gì?” Kiều Khương nhướng mi, một tay siết dương vật của anh, “Nghĩ đến Vinh Yến nên hưng phấn à?”
Yến Chiêu hung hăng hôn nàng hai cái, quấn chặt Kiều Khương trong chăn, ôm nàng từ phía sau: “Chờ em khỏe lại, xem tôi đụ em thế nào.”
Anh hung ác nói, mấy tối kế tiếp lại thành thật hơn cả chó, trước khi ngủ, Kiều Khương đọc sách, xem máy tính, anh sẽ ngồi sau lưng, vòng tay ôm eo nàng cùng xem, Kiều Khương hỏi anh hiểu không?
Anh lắc đầu nói dù không hiểu vẫn muốn ôm nàng cùng xem.
Buổi tối Kiều Khương gõ phím viết báo cáo, anh cũng sẽ ở bên, thỉnh thoảng đút nàng uống nước đường đỏ, nàng uống một ngụm anh hôn một cái, bám người hơn chó.
Kiều Khương nửa đêm giật mình tỉnh giấc, sau đó xuống giường đi sang phòng bên cạnh nhìn Cao Kim Lan, đặt ngón trỏ lên mũi bà xem còn thở không. Nàng không về ngủ tiếp mà cầm gói thuốc đi ra ngoài, vừa tản bộ vừa hút thuốc dọc đường.
Yến Chiêu đi theo từ lúc nàng tỉnh, vốn rất lo cho nàng, nhưng khi thấy nàng đi một mình trên đường suốt nửa giờ, không hiểu sao anh lại nhớ tới buổi sớm nọ khi hai người gặp nhau lần thứ hai, nàng cũng như thế này, đi về phía trước không mục đích, đôi mắt bất định.
Kiều Khương đi mãi cũng mệt, lúc quay người muốn về thì thấy Yến Chiêu đi từng bước về phía mình.
Anh không hỏi gì, tiến đến trước mặt nàng, hơi cúi người ôm nàng vào lòng, hỏi: “Em đói không? Có muốn ăn bánh bao không?”
Kiều Khương tựa mặt vào cổ anh, gật đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận