Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Lúc Yến Chiêu chở Kiều Khương đến quán bánh bao thì mới năm giờ sáng, chủ quán bánh đang bận làm bánh cùng vợ, Yến Chiêu xuống xe, hỏi y đã có bánh bao chưa, anh chủ nhìn rồi nói đợi hai phút nữa.
Lúc quay lại, y thấy trong xe của Yến Chiêu có một người.
Chủ quán bánh bao rất bà tám sáp tới hỏi: “Ai thế? Yến Chiêu? Bạn gái mày à?”
Kiều Khương mở cửa bước xuống xe, chủ quán bánh bao vừa thấy nàng thì lập tức lùi lại mấy bước, chột dạ nói với Yến Chiêu: “Anh em, mày nghe tao giải thích, lúc đấy tao tưởng đấy là bạn gái mày thật, thế nên tao mới…”
Y còn chưa nói xong, Kiều Khương đã bước tới, mái tóc dài hơi xoăn được buộc thấp đuôi ngựa ở sau đầu, gương mặt trắng nõn không trang điểm rất thanh tân, chỉ hàng mày và đôi mắt xinh yêu là vẫn lạnh nhạt.
Nàng vừa đi tới, chủ quán bánh bao tức khắc im bặt, Kiều Khương nhướng mày: “Đang nói đến Vinh Yến à?”
Yến Chiêu: “…Làm gì có.”
Anh vươn tay ôm nàng vào lòng, cắn tai nàng ngay trước mặt chủ quán bánh bao: “Đang ở ngoài mà, cho anh chút mặt mũi đi.”
Kiều Khương thấy lời của Yến Chiêu khá thú vị, nàng nghiêng mặt nói: “Cho kiểu gì?”
Yến Chiêu nắm tay nàng, mười ngón tay đan chặt vào nàng: “Thế này là được.”
Kiều Khương không ừ hử gì, không buông anh ra, cho anh đủ mặt mũi.
Chủ quán bánh bao há hốc mồm nhìn cảnh trước mặt, nếu y nhớ không lầm thì lúc đấy cô gái này nói mình và Yến Chiêu mới gặp nhau hai lần, nhưng bây giờ vừa nhìn đã biết hai người đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt, y giơ ngón cái với Yến Chiêu, khen anh em trâu bò.
Bánh bao đã xong, chủ quán bánh bao tặng Yến Chiêu một phần, tặng Kiều Khương một bát canh ngân nhĩ táo đỏ. Kiều Khương không ăn được nhiều, chỉ ăn hai cái bánh bao, uống hai ngụm canh rồi thôi, còn lại đều bị Yến Chiêu uống hết, kể cả bánh bao nhân thịt nàng cắn nhưng không ăn.
Lúc Yến Chiêu đi thanh toán, chủ quán bánh bao cực kỳ chột dạ nên thu ít đi hai tệ.
Yến Chiêu liếc y: “Mày kể chuyện của Vinh Yến phải không?”
Chủ quán bánh bao tỏ ra đau khổ: “Anh em, chuyện này tao đã muốn nói với mày lâu rồi, tao cũng là nạn nhân thôi! Lúc đấy tao bị lừa, cô gái kia nói mình là bạn gái của mày nên tao mới tin đấy chứ!”
Khuôn mặt vốn đen của Yến Chiêu bỗng nở nụ cười: “Em ấy nói vậy à?”
Chủ quán bánh lơ mơ: “Ừ, thì đúng là… ý cũng gần như thế.”
“Không sao đâu.” Yến Chiêu vui vẻ để tiền xuống, nói: “Đi đây.”
“Không sao á?” Chủ quán bánh bao ngớ ra, “Yến Chiêu, mày không bị gì đấy chứ?”
Trước đây chỉ cần có người nhắc tới cái tên Vinh Yên trước mặt anh, anh đều sẽ bày ra vẻ mặt khó ở, đâu giống bây giờ, chủ động nhắc đến Vinh Yến, nói ra ai mà tin!
Chủ quán bánh bao lau tay, theo anh ra ngoài xem, Kiều Khương ăn no uống đủ, đang đứng ở cửa xe đi qua đi lại vận động. Yến Chiêu trả tiền xong bước tới chỗ nàng, rất tự nhiên ôm vai nàng đi về phía xe tải. Sau khi đưa tay mở cửa ghế phụ, anh cúi người bế nàng lên ghế, thắt dây an toàn rồi nghiêng đầu hôn một cái, bấy giờ mới đóng cửa lại.
Chủ quán bánh bao có cảm giác như nhìn thấy ma, lúc Yến Chiêu và Vinh Yến bên nhau còn xấu hổ không dám nắm tay trước mặt người khác, làm gì như bây giờ.
Y suy nghĩ hồi lâu, đưa ra kết luận, đó là cô gái Kiều Khương này quá đẹp, thậm chí còn đẹp hơn Vinh Yến.
Thế nên Yến Chiêu mới mê.
Là ai mà không mê cho được, y nhớ lại gương mặt của Kiều Khương, không khỏi cảm khái, số thằng ranh Yến Chiêu kia tốt thật, mẹ nó người yêu cô sau đẹp hơn cô trước.
Y quay đầu nhìn bà vợ nhà mình, buồn rầu nghĩ: Hay là y cũng lên núi bán trái cây nhỉ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận