Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ: Long Đế Novel
Kiều Khương vừa mới tắm xong, Trương Vân Vân đã vội kéo nàng vào phòng: “Sao vậy? Sắc mặt dì Lan trông rất kém, kết quả kiểm tra không tốt à?”
“Bị kháng thuốc, khối u to ra.” Kiều Khương ném khăn lau tóc sang một bên, cầm hộp thuốc lá trên bàn lên, lấy một điếu đưa vào miệng.
“Hả? Thế sao lại xuất viện?” Trương Vân Vân lo lắng hỏi.
Kiều Khương không tìm thấy bật lửa, cau mày kẹp hai điếu thuốc, bóp nát trong lòng bàn tay, tìm khăn ướt lau tay, lau từng ngón rồi nói: “Mẹ tôi muốn về nhà đón trung thu.”
Trương Vân Vân nhất thời không nói nên lời, muốn an ủi Kiều Khương nhưng không tìm được từ thích hợp.
Hiện tại Cao Kim Lan đang đếm ngược tới cái chết, Kiều Khương liều mạng muốn cứu bà, nhưng thái độ của bà lại mặc cho số phận, lúc này Kiều Khương đau đớn hơn bất kỳ ai, nhưng trên mặt nàng không chút cảm xúc, chỉ đôi mắt là rất đen, vừa nhìn liền biết chắc chắn đã không ngủ nhiều đêm.
“Tôi cầm máy tính của bà tới.” Trương Vân Vân ngập ngừng nói: “Lúc tôi đến thì tình cờ gặp Yến Chiêu, hắn hỏi bà đang ở đâu, nói có nhắn tin gọi điện nhưng bà không trả lời, hay là bà đánh cho hắn cái tin đi? Hắn rất lo cho bà.”
Kiều Khương không cho ai đến thăm Cao Kim Lan ở bệnh viện, vì thế Trương Vân Vân không biết bà ở phòng bệnh nào. Trương Vân Vân không dám nói với Yến Chiêu bất cứ điều gì về Kiều Khương, sợ chạm vào giới hạn của nàng.
Kiều Khương cầm máy tính, mở ra, gửi kế hoạch bán hàng nàng đã chuẩn bị trước đó cho trợ lý, gọi một cuộc rồi ném điện thoại và máy tính sang chỗ khác, nói với Trương Vân Vân: “Ngày mai đến ăn cơm nhé.”
Ngày mai là trung thu.
“Ừ.” Trương Vân Vân đi tới ôm nàng, “Kiều Khương, bà hãy ngủ một giấc thật ngon, trông bà mệt lắm.”
Kiều Khương ngắn gọn đáp ừ, lấy lọ thuốc bác sĩ kê lúc trước đổ ra một viên, uống với nước, lo thuốc không có tác dụng, lại uống thêm viên nữa.
Trương Vân Vân và Trần Chúng Thăng ở lại với Cao Kim Lan đến hơn mười giờ tối mới về. Kiều Khương đứng trên sân thượng, hình như không buồn ngủ, nàng châm một điếu thuốc, nhìn nhà nhà đang chong đèn ngoài cửa sổ, vẻ mặt không buồn không vui, trong mắt không một gợn sóng.
“Khương Khương, bên ngoài lạnh lắm.” Cao Kim Lan cầm chăn tới đắp lên người nàng.
Kiều Khương vô thức hút thuốc, quay người, kéo chăn ra khoác lên vai bà: “Mẹ vào nhà đi, đừng để bị lạnh.”
Cao Kim Lan nắm lấy bàn tay vốn đã lạnh cóng của nàng, muốn ủ tay cho nàng, nhưng Kiều Khương nhanh chóng rút tay về, đưa bà đến giường trong phòng, đợi bà nằm xuống mới tắt đèn đi ra.
“Khương Khương.” Cao Kim Lan gọi to.
Kiều Khương bật đèn: “Mẹ muốn uống nước à?”
“Không.” Cao Kim Lan nhìn nàng, đôi mắt đầy vẻ áy náy, “Con đừng giận mẹ.”
Vành mắt Kiều Khương nóng bừng, giơ tay tắt đèn, trong bóng tối, giọng rất nhẹ: “Sao con giận mẹ cho được.”
Sáng sớm hôm sau Trương Vân Vân tới, đưa theo một đầu bếp làm bánh và cả một xe đồ ăn, Trần Chúng Thăng mua rất nhiều bánh trung thu, vị gì cũng có lại đa dạng chủng loại, phải mất hai chuyến mới chuyển xong.
Cả hai vừa đến căn phòng đã đông vui hẳn, Trương Vân Vân còn chủ động bới tóc cho Cao Kim Lan, nói sẽ tạo hình cho bà thành một quý phu nhân.
Trợ lý của Kiều Khương cũng đến, công ty tổ chức hoạt động dịp lễ tết, tặng quà cho một số khách lớn, cần có chữ ký của Kiều Khương
Nàng ký mấy chữ, lại gọi cho các khách lớn rồi gọi sếp lớn chúc mừng trung thu, sau khi nàng xong việc đi ra, bàn ăn đã chất đầy mười chín món, ở giữa đặt một mâm hoa văn màu sắc đẹp đẽ, bày hơn ba mươi loại bánh trung thu
Cao Kim Lan cười vẫy tay với nàng: “Khương Khương, đến ăn bánh trung thu đi.”
Cao Kim Lan tràn trề sức sống hơn bao giờ hết, thoạt trông mặt mày hồng hào, không biết là do đánh má hồng quá kỹ hay do son quá đậm, nhưng bà như trẻ ra cả chục tuổi.
Kiều Khương từng bước đi đến chỗ bà, nghe Cao Kim Lan chúc bình an sum vầy, sau đó ăn một miếng bánh trung thu do bà tự tay đút.
Giống tết trung thu lúc nàng còn bé.

Bình luận (0)

Để lại bình luận