Chương 20

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 20

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh mang con mèo về khách sạn, nhưng chủ khách sạn lắc đầu: “Ở đây không được nuôi mèo.”
“Anh mang nó về làm gì?” Cô thắc mắc.
“Trời lạnh, nó ở ngoài có thể chết rét.”
“Anh cũng tốt bụng ghê.” Cô mỉm cười. Cho cô ở lại một đêm và cho con mèo này ở lại đối với anh mà nói không có gì khác nhau.
Kết quả của lòng tốt ấy là anh phải dọn ra khỏi khách sạn nhỏ màu vàng. Cô dựa cửa trêu mèo, vừa nhìn anh thu dọn hành lý. Hành lý của anh không nhiều, chỉ một chiếc vali 24 inch, chẳng mấy chốc đã xong.
Cô đột nhiên bỏ con mèo xuống, chạy về phòng mình, rồi nhanh chóng xuất hiện trở lại ở cửa, kéo theo vali của mình.
Nơi anh mới thuê là một căn nhà nhỏ một tầng, hai phòng ngủ, có cả vườn. Chủ nhà là một cụ già ngoài 80 tuổi, đang sống tại viện dưỡng lão trong thành phố. Hứa Minh Trạch trả tiền thuê nhà một lần cho ba tháng và đặt cọc thêm ba tháng nữa.
“Chúng ta chia đôi tiền nhà đi, như vậy tôi ở cũng yên tâm hơn.” Cô nhét tiền vào túi anh.
Hứa Minh Trạch cảm thấy thật nực cười, anh không biết là do mình trông có vẻ đáng tin cậy, hay là cô quá cả tin, một cô gái lại có thể mất cảnh giác với một người đàn ông mới quen biết được vài ngày như vậy.
“Tiền cô cứ giữ lấy, cô có ở đây hay không thì tôi cũng phải thuê chỗ này.” Anh không chịu nhận tiền.
“Anh không cần làm việc sao? Định ở đây lâu dài à?” Cô hỏi.
“Tôi nghỉ việc rồi.”
Họ rất ít khi nói về quá khứ của mình. Cô không tìm hiểu sâu thêm, chạy đến một nơi mà có thể trên bản đồ cũng chẳng tìm thấy, chắc chắn là có lý do gì đó không muốn tiết lộ.
Sống chung với cô được khoảng một tuần, Hứa Minh Trạch mới hiểu ra tại sao cô nhất quyết nhét tiền cho anh. Bởi vì cô không biết làm việc nhà cũng chẳng biết nấu ăn, việc làm nhiều nhất mỗi ngày không phải là ngủ nướng thì là trêu mèo.
Điều khiến anh thấy kỳ lạ hơn là, cô toát ra vẻ u uất, cả ngày luôn trong trạng thái nhợt nhạt như sắp ngã quỵ.
Cho đến một đêm, vì ban ngày uống quá nhiều cà phê nên anh không tài nào ngủ được. Anh mở cửa phòng, không ngờ lại thấy cô ngồi trong phòng khách. Trong bóng tối, cô ôm con mèo, đang tự nói chuyện một mình.
Cảnh tượng đó quá kinh hãi, anh đứng sững người, cổ họng không phát ra được tiếng động nào. Ánh mắt cô đột nhiên quét qua, khiến anh đứng chôn chân tại chỗ, hồi lâu không thể cử động.
“Tôi không ngủ được.” Sau một hồi lâu, cô khẽ nói.
Anh bật đèn, ánh sáng đột ngột khiến cô rất khó chịu.
“Sao lại không ngủ được?” Anh ngồi xuống bên cạnh cô, giọng nói rất nhẹ nhàng, sợ làm cô giật mình.
Cô mở mắt, ánh mắt buồn bã, tay vuốt ve bộ lông của con mèo: “Tôi cũng không biết, luôn phải gần sáng mới ngủ được.”
Đêm đó, anh trò chuyện với cô đến sáng, đợi đến khi cô thấy buồn ngủ, anh ngồi bên giường cô cho đến khi cô ngủ thiếp đi mới về phòng. Sau đó, anh cũng thấy thật khó tin, nhưng cô lại có sức hút như vậy.
Từ hôm đó, anh đưa cô đi chạy bộ buổi sáng, lại hạn chế cô uống cà phê, tối đến 10 giờ là bật nhạc nhẹ ru ngủ. Cô ngoan ngoãn lạ thường, còn nghe lời hơn cả con mèo, có khi ngủ thiếp đi trong tiếng nhạc, có khi câu chuyện trước khi ngủ của anh còn chưa dứt, cô đã ngủ mất rồi.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, họ dường như đã trở thành bạn thân, không có chuyện gì không nói với nhau, ngoại trừ việc vẫn giấu kín thân phận của mình.
“Vậy là anh đến đây để dự đám cưới của người yêu cũ?” Buổi trưa nắng đẹp, anh bê một chiếc ghế dài ra vườn, cô vừa nằm xuống đã không muốn dậy nữa, con mèo hoang ngủ ngon lành trong lòng cô. Cô nheo mắt, lười biếng hỏi.
“Ừ”
“Anh vì cô ta mà nghỉ việc?”
“Ừ”
“Đáng không?”
“Trước đây cô ấy trách tôi quá bận, không có thời gian dành cho cô ấy….”
“Đúng là não tình yêu….” Cô nói với giọng mỉa mai.
Anh không hề tức giận, ngồi dưới đất, hướng mặt về phía mặt trời. Chuyện điên rồ nhất mà anh từng làm trong đời có lẽ chính là việc này. Khi nhận được thiệp mời, nhận được email của cô ấy, rõ ràng biết là đang bị kích tướng, nhưng anh vẫn muốn làm.
“Đám cưới của cô ấy khi nào?” Cô hỏi.
“Ngày mai” Anh đáp.
Cô nhìn anh với ánh mắt phức tạp: “Lặn lội đường xa đến tận đây rồi, không đi xem sao?”
Anh không nói gì.
“Địa chỉ đâu? Để tôi xem, nếu không xa thì anh cứ đi đi.” Cô đứng dậy, nhất quyết bắt anh đưa email cho xem.
Anh bất đắc dĩ, đành phải đưa email cho cô xem.
Cô xem hồi lâu, lông mày dần nhíu lại, vẻ mặt kỳ lạ.
“Anh bị cô ta chơi rồi.” Cô ném điện thoại trả lại cho anh, giọng nói trong trẻo.
“Cái gì?”
“Cái chỗ này vốn dĩ không phải ở Pháp…” Thấy vẻ mặt anh hoang mang, cô cuối cùng không nhịn được cười thành tiếng: “Cô người yêu cũ này của anh cũng thú vị thật, lên sẵn lịch trình cho anh đi theo, trước đây hai người cũng bên nhau như vậy sao? Cô ta sắp xếp mọi thứ, anh chỉ cần làm theo là được?”
Anh kinh ngạc, cách anh và người yêu cũ ở bên nhau quả thực đúng như cô nói, nhưng điều đó thì có liên quan gì đến chuyện này? Anh nhìn cô với vẻ khó hiểu.
“Địa chỉ mà cô ta đưa, là ở New Zealand, không phải ở Pháp, nhìn cho kỹ đi.” Cô chỉ vào địa chỉ đó nói: “Chỉ cần anh tự mình kiểm tra kỹ, chỉ cần anh sửa cái tật xấu của mình, thì anh đã không bị lừa.”
“Cô người yêu cũ của anh thật thú vị.” Cô lại nhấn mạnh một lần nữa, cười hả hê.
Đêm đó, anh tự nhốt mình trong phòng suốt cả đêm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận