Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trình Chuẩn nổi giận, hai tuần liền không về nhà. Bùi Gia Án không chắc anh đang nghĩ gì, mỗi khi một mình tĩnh lặng, cô lại tự hỏi vô số lần, cô có thể làm gì cho anh?
Cô gọi cho anh hai lần, lần đầu anh không nghe máy, lần thứ hai anh nghe máy nhưng lại nói: “Em đừng nói gì cả, để anh suy nghĩ, có vài chuyện anh muốn tự mình nghĩ thông. Anh biết em có nỗi khổ tâm, nhưng Gia Án à, chuyện này chúng ta bất đồng quan điểm quá lớn, em cho anh thời gian…”
Vậy là cô đã hiểu, kỳ thực Trình Chuẩn vẫn chưa vượt qua được khúc mắc đó, anh vẫn còn canh cánh trong lòng.
Thứ bảy, cô về nhà mẹ đẻ. Sau khi ly hôn, cuộc sống Vương Bội Hoa không mấy suôn sẻ, mãi đến vài năm trước mới nối lại tình xưa với người bạn học cũ từng theo đuổi bà. Bước ra khỏi bóng tối hôn nhân đổ vỡ, tính tình cũng thay đổi ít nhiều. Bùi Gia Án và bà vốn không thân thiết, chỉ đến thăm theo lệ thường.
“Mẹ xin cho con lá bùa ở chùa Vĩnh Phúc…” Thấy con gái đến, Vương Bội Hoa vui vẻ ra mặt, lấy từ trong nhà ra một lá bùa hình vuông đưa cho cô, lẩm bẩm: “Bùa cầu tự, nghe nói rất linh, con với Trình Chuẩn kết hôn cũng hơn hai năm rồi, mẹ thấy bụng con vẫn chưa có động tĩnh gì.”
Bùi Gia Án hất tay ra, sắc mặt lập tức lạnh xuống: “Mẹ cũng tin mấy thứ này sao? Nếu nó thật sự linh nghiệm, mẹ đã không ly hôn, cuộc sống khổ sở thế này? Lo cho con thì chi bằng lo cho chính mình đi!”
Cô bỏ đi trong vẻ mặt sững sờ của mẹ.
Xe chạy trên đường không mục đích, trời dần tối, đèn neon bắt đầu sáng lên, cô không biết đi đâu.
Phố quán bar.
Bùi Gia Án đẩy cửa bước vào một quán bar yên tĩnh, không ngờ vừa vào cửa đã gặp người quen.
Hứa Minh Trạch cũng nhìn thấy cô ngay lập tức. Ngày nghỉ cô không mặc đồ công sở, quần ống rộng màu xám khói kéo lê trên đất, kết hợp với áo hở vai màu đen. Cô đi một mình, trông có vẻ tâm trạng không tốt.
Anh vừa nghe bạn nói chuyện vừa lặng lẽ quan sát cô. Cô đi về phía anh, càng lúc càng gần, anh nghĩ cô sẽ đến chào hỏi.
Người bạn đột nhiên vỗ vai anh, nhìn theo hướng anh đang nhìn, trêu chọc: “Ưng rồi à?”
“Cái gì?” Anh dập tắt điếu thuốc.
“Ở trong nước hiếm khi thấy dáng người đẹp thế này, mông cong thật, nhìn là biết có tập luyện.”
Cô cách anh một bàn, có lẽ cô đã nghe thấy hết lời bạn anh nói.
Bùi Gia Án uống hết ly này đến ly khác, dáng vẻ muốn say quên sầu. Trình Chuẩn không thích cô uống rượu, ngày thường ngoài những buổi tiệc cần thiết, cô hầu như không uống.
Nhưng tối nay, cô có cảm giác bị cả thế giới bỏ rơi, cô có cả đống cảm xúc tiêu cực cần được giải tỏa, tạm thời tìm kiếm sự giải thoát trong men rượu.
Hứa Minh Trạch cuối cùng cũng đứng dậy trước khi cô say mềm, đi vòng qua cặp đôi ngồi bàn bên cạnh, đến bên cô.
Cô chống tay lên đầu, hé mắt nhìn anh.
Cô say rồi, mắt lờ đờ, hai má trắng nõn ửng hồng, đôi môi căng mọng quyến rũ, tóc được vén ra sau eo, lộ ra xương quai xanh, cánh tay cong lên khiến cổ áo rộng mở, phong cảnh bên trong lồ lộ.
Anh nghĩ ánh mắt mình lúc này chắc hẳn rất lộ liễu, nhưng khi anh nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng, cô không né tránh mà còn nhìn lại anh bằng ánh mắt táo bạo hơn.
Điều này dường như là một tín hiệu.
Anh đưa cô rời khỏi quán bar, cô ngồi ghế phụ không nói một lời, từ lúc lên xe đã nhắm mắt giả vờ ngủ.
Đèn đỏ, xe dừng lại, Hứa Minh Trạch quay sang nhìn cô, cô vừa đúng lúc mở mắt, đáy mắt cô như một cái giếng sâu hun hút, kéo anh vào trong.
Vô số hình ảnh hiện lên trong đầu, mỗi lần say rượu, cô luôn mang đến cho anh vô số bất ngờ.
Cô không cần cố ý làm gì, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến anh đầu hàng.
Tối nay, anh không muốn chơi trò chơi ánh mắt với cô nữa, không muốn đoán thử nữa, anh áp sát, giữ lấy gáy cô, trực tiếp hôn lên môi cô.
Trong không gian chật hẹp, họ yên lặng hôn nhau, đầu cô dựa vào vai anh, lưỡi quấn lấy lưỡi anh, đón nhận sự trêu chọc và vuốt ve của anh.
Hơi thở đã lâu không gặp, chỉ thuộc về riêng cô, một sự pha trộn giữa nét ngây thơ của thiếu nữ và sự phóng khoáng của người phụ nữ trưởng thành. Anh cắn mạnh vào môi cô, buộc cô phải hé miệng, lưỡi anh luồn vào, quét qua từng ngóc ngách trong khoang miệng cô, mút lấy lưỡi cô.
Giống như trong ký ức của anh, chẳng cần bao lâu, cơ thể cô đã mềm nhũn. Bàn tay anh đang giữ gáy cô siết chặt hơn, tay kia lần mò lên một bên ngực cô.
Cơ thể Bùi Gia Án dường như nhẹ bẫng, sức anh quá mạnh, gần như muốn nhào nặn cô vào trong cơ thể mình. Môi lưỡi quấn quýt không rời, cô mơ màng thở hổn hển, chìm đắm trong sự chiếm đoạt điên cuồng của người đàn ông. Cho đến khi một bàn tay to lớn nắm lấy ngực cô, cô đột nhiên mở to mắt.
Lý trí quay trở lại, cô đẩy mạnh anh ra.
Cơ thể hai người tách rời, hơi lạnh từ điều hòa phả vào khiến cô nổi da gà, cũng làm cô tỉnh táo hơn. Cô nhìn anh, người đàn ông đứng ngược sáng, vẻ mặt u ám, bàn tay vừa đưa ra nắm chặt thành quyền.
Bùi Gia Án cau mày, đúng là rượu làm mờ lý trí.
Cô, một người phụ nữ có chồng lại hôn hít cuồng nhiệt với một người đàn ông khác trong xe hơi, còn hôn đến mức khó mà chia lìa.
Sự im lặng ngượng ngùng không kéo dài được bao lâu, khi tiếng chuông điện thoại vang lên, trong lòng cô thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Chị, chị có thể đến đây ngay bây giờ không? Em muốn ly hôn với Trần Bồi Văn, chị đến đón Hi Hi đi.” Đầu dây bên kia, giọng Bùi Gia Đồng bình tĩnh đến lạ thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận