Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh muốn em.
Cả ngày hôm nay, câu nói ấy cứ lởn vởn trong đầu Bùi Gia Án. Giọng điệu chắc nịch của người đàn ông đó khi nói ra câu đó như thể đã xem cô là vật sở hữu, nắm chắc cô trong tay.
Cô bực bội đóng máy tính lại. Ngoài cửa sổ trời đã tối, những tòa nhà cao tầng đối diện vẫn sáng đèn, vô số trai gái thành thị cống hiến năng lượng hữu hạn của mình nơi công sở, thành phố này chưa bao giờ thiếu những người về đêm.
Hôm nay đáng lẽ cô phải hoàn thành hai kế hoạch PR năm mới nhất, còn phải chuẩn bị bài phát biểu cho vị sếp mới sắp tới.
Cô có rất nhiều việc phải làm, đáng lẽ ra phải trải qua một ngày làm việc bình thường, nhưng sự xuất hiện của Hứa Minh Trạch đã hoàn toàn phá vỡ kế hoạch của cô.
Trần Đồng đẩy cửa bước vào, đặt cà phê lên bàn cô: “Chị muốn đặt cơm hay là…?”
Bùi Gia Án hoàn hồn, tay day thái dương, xua tay: “Em tan làm trước đi.”
Trong ngăn kéo thứ hai bên phải có một bao thuốc lá dành cho nữ, Bùi Gia Án rút ra một điếu, không châm lửa, đưa lên mũi ngửi, dạo này cô hơi lệ thuộc vào thuốc lá để tỉnh táo.
Điện thoại đột nhiên reo, đầu dây bên kia Trình Chuẩn hỏi cô có tăng ca không, cô trả lời có.
“Anh với lão Cao đi chơi bóng rổ, em xong việc thì nhắn anh, anh qua đón em.”
Cúp điện thoại, trong hương cà phê nồng nàn, cô tập trung toàn bộ tâm trí vào công việc.
Mười giờ rưỡi, đèn ở bộ phận pháp chế tắt, một nhóm đồng nghiệp với vẻ mặt mệt mỏi, lê thân thể rã rời bước vào thang máy, Hứa Minh Trạch đi cuối cùng.
“Giám đốc Hứa, anh không xuống sao?” Một nữ đồng nghiệp bấm nút mở cửa, thấy anh mãi không vào, không nhịn được hỏi.
“Mọi người đi trước đi, tôi quay lại lấy tài liệu.” Anh nhìn đồng hồ, nói với họ.
Thang máy đi xuống, anh đưa tay bấm nút lên.
Phòng quan hệ công chúng không một bóng người, tất cả đều đã tan làm, ngoại trừ văn phòng ở góc phòng, Hứa Minh Trạch nới lỏng cà vạt, bước chân phóng nhẹ.
Bên ngoài trời lại mưa, cơn mưa lần này khá lớn, tiếng sấm ầm ầm.
Anh gõ cửa, không nghe thấy tiếng trả lời, liền trực tiếp vặn tay nắm cửa. Cửa vừa mở, liền thấy Bùi Gia Án đang quay lưng về phía anh, giẫm lên ghế sofa, nhón chân vươn tay lấy cuốn sách trên cùng của giá sách. Tay cô cố gắng vươn lên, áo sơ mi lụa tuột ra khỏi váy, để lộ nửa eo.
Anh đóng cửa lại, chậm rãi tiến lại gần cô. Anh đưa tay ra liền lấy được cuốn sách đó.
Đúng lúc một tia chớp lóe lên, phác họa khuôn mặt trắng bệch của cô. Dưới chân trượt một cái, cô ngã xuống, một chân chạm đất, một chân quỳ trên ghế sofa. Xoẹt một tiếng, chiếc váy bút chì dài đến đầu gối bị rách một đường lớn từ bên hông, kéo dài đến tận gốc đùi.
Cô vội vàng đứng dậy, nắm chặt vạt váy, bực bội nhìn người đàn ông xuất hiện không một tiếng động: “Anh muốn dọa chết người à?!”
“Anh gõ cửa rồi…” Anh đưa sách cho cô.
Cô không nhận mà cúi xuống xem xét chiếc váy, muốn xem có cách nào cứu vãn không.
Cổ áo rộng mở theo động tác cúi người của cô, anh nhìn thấy rõ ràng hai bầu ngực ép sát vào nhau, tạo thành khe ngực sâu hun hút, mơ hồ còn có thể nhìn thấy đầu ngực đỏ hồng.
Anh thu hồi ánh mắt, ngồi xổm xuống, vuốt ve bàn tay cô đang nắm chặt vạt váy: “Để anh xem…”
Bùi Gia Án lùi lại một bước, ngồi phịch xuống ghế sofa phía sau.
“Anh xem cái gì? Chiếc váy này hỏng rồi…” Đi làm mà xé rách váy thế này, cô còn phải nghĩ cách giải thích với Trình Chuẩn, vừa nghĩ đến điều này lại thấy vô cùng bực bội.
“Văn phòng không có quần áo dự phòng sao?” Anh hỏi.
Bùi Gia Án lắc đầu, rồi đột nhiên dừng lại, cách đây không lâu cô có mua một chiếc váy liền không vừa, định trả lại, dạo này bận rộn nên nhất thời quên mất, chiếc váy chắc vẫn còn đó.
Cô đứng dậy, thấy vết rách sắp đến eo, lại vội vàng ngồi xuống, chỉ huy người đàn ông: “Anh giúp tôi tìm xem, tôi nhớ là ở ngăn kéo thứ hai bên trái.”
Hứa Minh Trạch kéo ngăn kéo thứ hai ra, không thấy váy, lại thấy một khung ảnh bị che khuất, anh cầm lên, không nằm ngoài dự đoán trong khung ảnh là cô và chồng.
Cô trong ảnh trẻ trung hơn bây giờ, để mái xéo, mặc áo phông trắng quần jean, dựa vào lòng người đàn ông, cười đến híp cả mắt.
“Tìm thấy chưa?” Cô giục.
“Chưa.” Hứa Minh Trạch đặt khung ảnh về chỗ cũ, ánh mắt phức tạp.
“Anh xem ngăn thứ ba có không.”
Anh lấy chiếc váy liền ra, Bùi Gia Án nhận lấy, thấy anh không có ý định tránh đi, nhíu mày nói nhẹ: “Tôi thay đồ…”
Anh không nói gì, ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân nhìn cô. Bên ngoài toàn là camera, anh chắc chắn cô sẽ không chạy vào nhà vệ sinh để thay đồ.
Dưới ánh mắt của anh, Bùi Gia Án cuối cùng cũng thỏa hiệp, cô đi đến phía sau giá sách, đó là nơi duy nhất có vật che chắn, nhưng cũng là nơi đối diện trực tiếp với anh.
Bàn tay đặt trên khóa kéo run rẩy không ngừng, vừa nghĩ đến người đàn ông phía sau đang nhìn chằm chằm, cơ thể trần trụi của cô sắp phơi bày trước mắt anh.
Cô mãi không chịu kéo khóa xuống, Hứa Minh Trạch cuối cùng cũng mất kiên nhẫn. Anh giữ tay cô, ép cô kéo xuống, hai mảnh mông trần trụi lập tức lộ ra. Đúng vậy, quần lót của cô vẫn còn trong túi anh, lúc này hạ thân cô hoàn toàn trần trụi.
Váy rơi xuống đất, ánh mắt Hứa Minh Trạch tối sầm lại, thấy đôi chân thon dài của cô bắt chéo vào nhau, bàn tay anh luồn vào giữa hai chân, ngón tay cái miết nhẹ lên cửa huyệt ướt át.
“Em ướt rồi.”
Ps: Chị đang tức anh Trạch nên mình để tôi-anh nhé

Bình luận (0)

Để lại bình luận