Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bùi Gia Án ngủ một mạch đến tận hai giờ chiều. Sau một đêm mệt mỏi, cả người cô không còn chút sức lực nào. Vừa mở mắt ra đã thấy người đàn ông đang tựa vào đầu giường, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt.
“Tỉnh rồi.”
“Sao anh còn ở đây?”
“Đợi em về nhà với anh.”
Cô nhìn anh khó hiểu: “Về nhà nào?”
“Em định ăn Tết ở cái nhà thuê này à?”
Cô không trả lời, vén chăn dậy, đang mặc quần áo thì nghe anh nói phía sau: “Tối qua mới đồng ý rồi mà, lại quên rồi sao?”
Cô đã đồng ý sao? Cô cau mày suy nghĩ.
Lên xe anh, Bùi Gia Án kéo chặt chiếc áo gió trên người. Vừa rửa mặt xong, chưa kịp trang điểm đã bị anh kéo lên xe, cô thậm chí không có cơ hội mở miệng.
“Năm nay bố mẹ anh đi du lịch rồi, nên chỉ có hai chúng ta, em muốn làm gì cũng được, chỉ cần đừng giấu anh mà âm thầm bỏ đi nữa.”
“Em có bao giờ giấu anh đâu?” Cô ho khan vài tiếng.
Trình Chuẩn liếc nhìn cô, đưa tay ra ghế sau lấy một chai nước đưa cho cô, hỏi: “Đói không?”
“Chắc chắn là đói rồi.” Cô nói: “Cũng không cho em ăn cơm trước.”
Tránh cho đêm dài lắm mộng, anh nghĩ thầm.
“Về nhà rồi ăn.”
Một giờ lái xe, đến dưới tòa nhà chung cư, Bùi Gia Án ngẩn người ra một lúc, mãi cho đến khi lên lầu, cô vẫn chìm đắm trong cảm xúc của mình.
Cánh cửa gỗ màu đỏ đối diện đóng chặt, trên tay nắm cửa bị nhét vài tờ rơi quảng cáo, trông như chủ nhà đã lâu không quay lại.
Thấy cô đút hai tay vào túi áo, hơi thất thần, Trình Chuẩn kéo tay cô, vào nhà rồi mới nói: “Sau khi Trần Bồi Văn bị kết án thì anh ta liền từ chức, cũng không quay lại nữa.”
Cô cụp mắt xuống, gật đầu.
“Chuyện đã qua thì đừng nghĩ nữa, được không?” Anh nhẹ nhàng ôm cô: “Không ai trách em cả.”
Thật sự không ai trách sao? Vậy tại sao anh không nói một lời nào, biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của cô.
“Em ngồi một lát đi, anh nấu mì.” Trình Chuẩn cởi áo khoác, ném lên ghế sofa, xắn tay áo vào bếp.
Cô mở cửa phòng ngủ phụ, tất cả những thứ liên quan đến trẻ sơ sinh đã được dọn sạch, căn phòng trở lại như cũ. Cô không dám nghĩ đến tâm trạng của anh khi dọn dẹp những thứ đó. Cô đóng cửa lại, trong lòng cảm thấy nghẹn ngào.
Trình Chuẩn bưng mì ra, thấy cô ngồi trên sofa ngẩn người, anh lại gần: “Đói lắm rồi phải không, ăn mì trước đi.”
Cô ôm bụng, mặt không chút máu.
“Khó chịu à?”
“Không phải.” Cô lắc đầu: “Ăn mì thôi.”
Nước súp nóng hổi xuống bụng, sắc mặt cô mới tươi tỉnh hơn, cô ăn từng miếng mì, dưới ánh mắt chăm chú của anh, ăn hết cả bát.
“Em gầy quá.” Anh vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt đầy thương xót.
Ánh mắt hai người chạm nhau, không ai chủ động, cả hai tự nhiên hôn nhau say đắm.
Trở về nơi quen thuộc, trước đây không biết đã làm tình trên chiếc ghế sofa này bao nhiêu lần, nhưng lần này lại có chút khác biệt, mãnh liệt hơn rất nhiều.
Quần áo còn chưa kịp cởi, anh đã vội vàng xâm nhập. Cô ướt rất nhanh, chủ động dang rộng hai chân đón nhận sự va chạm của anh.
Không còn lớp ngăn cách nào nữa, da thịt ma sát vào nhau, khoái cảm tăng gấp bội, tiểu huyệt đỏ ửng nóng rực, ngậm chặt lấy dương vật thô to nuốt vào nhả ra.
“Gia Án.” Anh gọi tên cô, xoa nắn cặp mông căng tròn đàn hồi.
“Ưm?” Cô thở hổn hển, rên rỉ khe khẽ.
“Anh yêu em.”
Cô nghiêng đầu nhìn anh, mắt người đàn ông đỏ hoe, môi cô hé mở, chưa kịp nói gì thì nụ hôn của anh đã ập đến cuồng nhiệt.
Từ đêm qua đến hôm nay, họ vẫn luôn giao tiếp bằng thể xác, anh dùng cách này để trút bỏ sự bất mãn, bày tỏ nỗi nhớ nhung, cô không có thời gian để suy nghĩ, con đường sau những cuộc hoan ái sẽ đi về đâu.
Nhưng thật ra anh đã vạch sẵn cho cô một con đường dễ đi nhất.
Cô, Bùi Gia Án, thật may mắn khi gặp được người đàn ông này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận