Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tả Triều Chi ôm chặt lấy Hứa Đường Miên, một lúc lâu sau hắn mới buông nàng ra rồi rút gậy thịt ra khỏi người nàng.
Tiếng nước dính nhớp lại vang lên, lúc hắn rút hết ra, hoa huyệt vừa khai phá không kịp khép miệng lại, hạt châu nhỏ sưng vù, hai cánh bướm còn mơ hồ thấy rõ hình dáng của hắn.
Lỗ nhỏ giấu bên trong cửa huyệt màu hồng nhạt, nơi đó co rút một lúc, sau đó tinh dịch, chất lỏng bên trong và máu xử nữ lại tràn ra ngoài.
Tả Triều Chi cầm lấy khăn trắng đã chuẩn bị sẵn ở đầu giường, đó là chiếc khăn mẫu đơn chuyên dùng để nghiệm thân.
Hắn phủ khăn trắng thêu hoa mẫu đơn lên ngón trỏ rồi nhét vào bên trong hoa huyệt vừa mới mây mưa, dạo quanh một vòng rồi rút ra, đóa hoa kia lập tức nhuốm màu kiều diễm.
“Ha hức…” Bất thình lình bị xâm lấn, Hứa Đường Miên giật mình một cái, liếc xéo Tả Triều Chi, đôi mắt yêu kiều mang theo sự oán trách.
Tả Triều Chi gấp gọn khăn tay, cẩn thận đặt ở đầu giường, sau đó kéo Đường Miên vào trong ngực, “Nàng là của ta.” Hắn thấp giọng tuyên bố, cũng không biết là nói cho Hứa Đường Miên hay là nói cho chính mình.
Trong lòng Đường Miên đồng ý với lời nói của hắn, nhưng vẻ ngoài vẫn tỏ ra không tình nguyện, khẽ hừ một tiếng, vú bị Tả Triều Chi bóp một cái như là hình phạt, nàng cũng đánh lên ngực hắn vài cái, với hắn mà nói cũng chỉ như gãi ngứa.
“Đanh đá thế, nàng có chấp nhận không?” Hắn cúi đầu cọ vào trán nàng, Đường Miên nhắm mắt lại, may mà đã vùi mặt trong lòng hắn, tiện thể không để ý tới.
Tả Triều Chi thấy thế thì siết chặt hai tay, đùi kẹp lấy cơ thể nàng, khiến cơ thể lả lướt xinh đẹp của nàng hoàn toàn được hắn bao phủ.
Có người đẹp trong ngực, trái tim cũng Tả Triều Chi yên lòng hơn, cuối cùng hắn vẫn có được nàng. Kiếp trước chết đi với sự oán hận, sau khi đánh Mạnh Bà rồi trốn đi, quỷ sai nhiều lần muốn bắt hắn nhưng đều bị hắn hạ gục, không biết lang thang trong bóng tối bao nhiêu lâu, cuối cùng hắn cũng tìm được cơ hội trở về bên nàng.
Có lẽ là trời xanh thương tình cho sự cố chấp của hắn, để hắn có cơ hội viết lại kết cục bi thảm đời trước.
“Đường Đường, nàng phải ngoan… đừng nghĩ bậy bạ, cứ ở bên ta, được không?” Hắn khẽ thở dài, Đường Miên không nhìn thấy hắn, tất nhiên không phát hiện ra hai mắt hắn đã đỏ bừng, hơn nữa hắn còn ôm chặt lấy nàng khiến nàng không thể nào thở nổi.
Đường Miên nằm trong ngực Tả Triều Chi, đầu óc choáng váng, làm trinh nữ hai đời, thích ứng với dương vật lớn của Tả Triều Chi hai lần, cơ thể nàng như bị xe ngựa cán qua, sắp tan thành từng mảnh luôn rồi.
Tả Triều Chi là người có dục vọng lớn, người yêu thương nằm trong ngực để mặc hắn hái, đương nhiên hắn sẽ không khách khí, rõ ràng mới chỉ làm một lần mà hai chân nàng đã run lên, đầu óc cũng mơ màng.
“Nàng cứ yên tâm ở bên ta, được không?” Tả Triều Chi không từ bỏ ý định hỏi lại lần nữa, cuối cùng suy nghĩ của Đường Miên cũng tập trung lại, nàng vội nhìn hắn một cái, vẻ mặt nghiêm túc ấy muốn thiêu đốt nàng, nàng vội quay qua chỗ khác.
“A Triều… Ta xin lỗi, ta không thể nhận chàng, nhưng đời này ta nhất định sẽ tốt với chàng.” Đường Miên thầm xin lỗi Tả Triều Chi.
Tả Triều Chi nào biết tâm tình của nàng? Chỉ cảm thấy mình bị nàng coi thường, lại lần nữa đối mặt với người mình yêu nhất, trong lòng đau đớn dày vò khó nói nên lời.
Nàng có chút sợ hãi, không muốn trực tiếp đối diện với sự thất vọng của hắn.
Hứa Đường Miên 27 tuổi của kiếp trước quá khiến người ta thất vọng, Hứa Đường Miên ấy dù bị hắn bỏ cũng đáng, nhưng nàng sợ, một khi Tả Triều Chi biết nàng chính là Hứa Đường Miên kia, dù không bỏ nàng thì hắn cũng không buông bỏ được những chuyện sai trái nàng từng gây ra.
Nàng muốn làm Hứa Đường Miên 17 tuổi, một Hứa Đường Miên có chút kiêu căng, nhưng vẫn chưa gây ra tội lỗi gì.
Hứa Đường Miên 17 tuổi… chỉ có thể làm tổn thương hắn, nàng muốn thay đổi, nhưng nếu thay đổi quá lớn sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Trái tim Đường Miên đập mạnh, cắn một cái vào ngực hắn, đây là chuyện mà Hứa Đường Miên 17 tuổi sẽ làm.
“Hối hận rồi sao? Muộn rồi, ta sẽ không thả nàng đâu.” Tả Triều Chi phiền muộn, hắn tức giận nói, tuy rằng có oán trách và tức giận với nàng, nhưng hắn lại không nỡ làm tổn thương nàng, thậm chí chỉ mới thấy nàng nhíu mày một cái, trái tim hắn đã rỉ máu, đau đớn không thôi.
Tác giả có lời muốn nói:
Đường Đường: Huhu, ta cũng không muốn vậy đâu mà, nhưng càng ngày càng đi theo con đường tra nữ là saoooo!

Bình luận (0)

Để lại bình luận