Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những suy nghĩ và lưu luyến của hai kiếp tuôn trào, lại một lần nữa Tả Triều Chi chiếm lấy nàng. Dương vật đỏ tím giao vào nhau thật chặt với nàng, không thể tách rời trong chốc lát. Như thế chỉ có cách này mới có thể làm hắn xác nhận rằng nàng đã trở lại vòng tay hắn, nàng vẫn mang nhiệt độ nóng ấm, vẫn sống sờ sờ.
Chuyện Đường Miên tắt thở trong vòng tay hắn là một đòn nặng nề đối với hắn. Thêm vào đó, hắn không biết mình đã trôi dạt trong thành phố của người chết bao lâu, cả trái tim của Tả Triều Chi đều đang treo lơ lửng. Cho đến giờ phút này, khi mọi thứ đã kết thúc một cách thoải mái, sau khi thoải mái qua đi thì sự hoảng loạn càng sâu hơn, khiến hắn phải giữ chặt lấy nàng, hắn phải áp sát da thịt cùng nàng thì mới ổn định được tâm lý.
Đường Miên là một cô gái được nuông chiều, không thể theo kịp tốc độ của Tả Triều Chi. Hai lần đầu tiên nàng rất thích. Lần thứ ba nàng phải xin hắn chậm một chút, đến lần thứ tư bị nhấc chân lên để làm thì nàng đã mê mang rồi.
Câu nói này có chút hoài niệm.
Nàng không biết vào lúc nào, ý thức của mình đã dần mất đi, nàng chỉ có thể mơ hồ nghe thấy tiếng thì thầm của Tả Triều Chi: “Vẫn yếu ớt như vậy.”
Tả Triều Chi không bỏ qua cho nàng vì nàng đã hôn mê. Không những thế, hắn càng trở nên mạnh mẽ hơn. Cự vật to lớn đè ép xuống phần bụng dưới đã trướng đầy dâm dịch. Hắn si mê nhìn khuôn mặt kiều diễm của nàng. Cơn hoan lạc qua đi, vài sợi tóc đen dính trên khuôn mặt nàng, khuôn mặt trái xoan to bằng lòng bàn tay càng có vẻ nhỏ hơn, đôi lông mày lá liễu hơi cau lại, chiếc mũi cao mảnh mai của nàng vẫn thở gấp sau khi ngất đi. Đôi môi ửng hồng vô tình phát ra tiếng rên rỉ, thi thoảng hàm răng nàng lại cắn chặt môi dưới.
Cơ thể trắng nõn nhễ nhại, mồ hôi ướt đẫm giống như mặt trăng óng ánh được vớt lên từ dưới nước. Cơ thể hoàn mỹ giờ đã lấm tấm mùi của thế gian, những vết đỏ do cắn và mút che kín thân thế. Giữa hai chân nàng bị thứ đầy nam tính của Tả Triều Chi chen vào, âm hộ màu hồng non mềm đã bị chà đạp đến nỗi vừa đỏ vừa sưng lên, tạo nên một chút vẻ đẹp tàn bạo.
Nhìn vào đó, Tả Triều Chi lại đang trào dâng tinh thần, giống như một cỗ máy không biết mệt mỏi, ra vào điên cuồng như ngựa mất cương.
Cuối cùng khi tâm trạng cũng bình tĩnh trở lại, Tả Triều Chi mới thở dài mãn nguyện rút ra khỏi cơ thể nàng. Nàng vô ý thức rên lên một tiếng, nghe có vẻ vô cũng đáng thương, hai chân vẫn đang cố định ở tư thế rộng mở, cho dù hắn có rút ra, hai chân vẫn không khép lại vào nhau.
Thân dưới của nàng vốn đã ướt sũng nhơm nhớp, bụng dưới co giật từng hồi, môi âm đạo hơi hơi hướng ra ngoài, âm hộ mềm mại bên trong mệt đến mức không ngậm miệng lại được. Nó mở ra thành một lỗ hỗng to bằng quả trứng cút, phần thịt mềm bên trong sưng to lạ thường, run run rồi phun ra từng chút nước trắng đục.
Tả Triều Chi vươn ngón tay, nhẹ nhàng ấn vào hạt hoa mẫn cảm. Đường Miên run lên, một lượng dâm dịch lớn chảy tràn ra, không khí tràn ngập mùi thơm dâm mỹ.
“Không thể lãng phí như vậy được, Đường Đường.” Hắn cười nhẹ, che mặt cười, cười bần bật, toàn thân run lên: “Phải ăn hết mới được, ngoan… nghe lời…” Hắn giống như người điên, ôm người vào trong lòng, hôn mấy cái lên đỉnh đầu nàng.
“Đừng lo lắng, lần này ta sẽ bảo vệ nàng. Nàng cứ ngoan ngoãn đợi ở nhà, chúng ta sẽ sinh con có được không? Con trai được không? Hay là con gái? Chỉ cần là nó được Đường Đường sinh ra thì ta đều sẽ rất hạnh phúc.” Hắn ta lẩm bẩm một mình một lúc.
Đường Miên đã ngất đi nên không có phản ứng gì với những âm thanh bên ngoài, phải mất một lúc Tả Triều Chi mới bình tĩnh lại, đôi mắt của hắn bình tĩnh một cách đáng kinh ngạc.
“Ta sẽ không để nàng chết một lần nữa.” Giọng hắn trầm thấp, lạnh lùng, trong mắt hắn lộ ra vẻ hung ác và cố chấp.
A Triều đang dần thay đổi.
Sau đó, Đường Đường tỉnh dậy trong phòng tối. Vẻ mặt nàng đờ đẫn, nghĩ đến chuyện vừa rồi nàng lại thấy kích thích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận