Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Lại ngẩn ra thế? Có phải vì không nhìn thấy rõ?”
Tả Triều Chi vén quần lụa nàng mặc lên, nhấc chân nàng lên cao, hiện giờ trông Đường Miên giống như một đứa trẻ được người khác bế lên si tè. Một đóa hoa mẫu đơn giữa hai chân lập tức lồ lộ hiện ra trước mắt hai người.
Trải qua một trận hoan ái, hình vẽ đóa mẫu đơn kia cũng bị mờ đi một chút nhưng vẫn có thể nhìn thấy dáng hình hoa hắn vẽ lượn quanh, phần trên đóa mẫu đơn dâm đãng còn dính một ít nước màu trắng đục, sau khi khô lại hơi tróc ra.
Đường Đường như vậy có thể nhìn thấy rõ. Tả Triều Chi hơi buông đôi chân của nàng ra, cơ thể nàng trượt xuống dưới một chút, hai tay hắn đặt lên đầu gối nàng, một tay nâng chân nàng lên, tay còn lại men theo vùng đùi non mướt trượt xuống hoa huyệt đang ướt đẫm, hắn dùng tay tách mở huyệt khẩu, từng thớ thịt bên trong đang co rút tựa như những cánh hoa mẫu đơn hé nở.
“Đường Đường xinh đẹp, hoa huyệt của nàng cũng vậy.” Hắn khẽ cười, có thể nhìn đóa hoa cao quý kia nhưng không thể vội vàng, nay nó đã được hắn phá dỡ, tất cả đều đã thuộc về hắn: “Đường Đường chưa nói với ta, nàng thấy hình vẽ này của ta có đẹp không? Có cần luyện tập thêm nữa không?”
Đường Miên cũng không muốn cho hắn luyện thêm nữa.
“Vẽ rất đẹp, vô cùng hấp dẫn.”
Hắn mơn trớn hoa hộ ướt át kia, phấn hồng dính lên ngón tay hắn. “Vậy đóa mẫu đơn kia so với Đường Đường thì thế nào?”
“Ha a… đừng.” Đường Miên nghiêng người, hắn đặt một chân nàng xuống, giờ đây nàng chỉ có thể đứng bằng một chân thật khó khăn, ngón chân giẫm lên mu bàn chân hắn.
Lúc Đường Miên trượt người xuống, dục vọng của hắn cạ qua mông nàng, ẩn chứa một đợt sóng ngầm mãnh liệt, trong lòng nàng cũng dấy lên thèm khát, ánh mắt hai người họ giao nhau trong tấm gương, đồng thời cũng trao nhau khát khao làm tình đang cuộn trào. Đường Miên bất giác cảm thấy chân tay bủn rủn, nàng có thể cảm nhận mị huyệt của mình đang bắt đầu co rút, bên trong, dâm thủy cũng tiết ra thật nhiều.
Mặt gương mờ nhạt mông lung, nhưng Đường Miên vẫn có thể thấy rõ dục vọng trào dâng nơi khóe mắt Tả Triều Chi, cùng với nhu cầu làm tình không cách nào giải tỏa đang điên cuồng ập tới, nhịp tim của nàng trở nên dồn dập, sự điên cuồng kia khiến nàng có chút sợ hãi, nhưng đồng thời cũng khơi dậy một loại kích thích khó tả trong nàng.
Bàn tay ai kia buông xuống, men theo đường cong cơ thể nàng trượt xuống bờ mông bắt đầu xoa nắn chiều chuộng, mang theo luồng hơi nóng bỏng, lại xen chút kiên định khiến Đường Miên biết rằng hắn vẫn đang chờ nàng trả lời.
“Hình vẽ còn đẹp hơn ta, rất sinh động.” Dường như lúc này Đường Miên đã trở nên mơ màng, trong lúc đầu óc quay cuồng mặt tai đỏ lựng, nàng vừa run rẩy vừa đáp, bàn tay kia ung dung nựng một bên ngực nàng, xoa nắn nó không chút nể nang, có được câu trả lời của Đường Miên, đột nhiên, ảnh mắt Tả Triều Chi hiện lên một tia u ám.
“Vậy sao?” Tả Triều Chi gằn giọng hỏi, mặc dù là hỏi nhưng hình như hắn không có ý muốn nghe câu trả lời.
Bầu ngực của Đường Miên bị nào nhặn thô bạo, đầu vú hơi sưng lên, nàng khẽ nỉ non một tiếng, âm thanh kia vừa dịu dàng vừa quyến rũ, vừa ngọt vừa dâm.
Côn thịt của Tả Triều Chi vì tiếng rên rỉ đó của nàng mà nhất thời cương to lên mấy phần, muốn đâm thẳng vào hoa huyệt giữa háng nàng. Hắn thôi không sờ nắn vú nàng nữa, đoạn lại cầm dương vật dũng mãnh của mình lên, hướng thật chuẩn vào huyệt khẩu ẩm ướt kia của nàng, tiếp theo bèn hung hãn cắm vào.
Trước tư thế này, mị huyệt giống như một nụ hoa đang sắp nở, bị cự thú hung hăng xâm phạm, khiến cảm giác tồn tại của hắn to lớn hơn lúc bình thường.
“Ha a… Đầy quá.” Đường Miên tận mắt trông thấy trong gương, huyệt khẩu đang đóng chặt của mình bất ngờ bị con cự thú đâm vào như thế nào, toàn bộ côn thịt hung hăng chiếm lấy thân thể mình, cảnh tượng này quả là có hơi dọa người, khiến người ta không thể nghĩ ra tại sao lại làm thế được.
“Cái miệng dưới thân của Đường Đường thật sự đói rồi, nó ngậm rất chặt, dâm thủy chảy ra cũng nhiều quá! Nàng nhìn mà xem.” Tả Triều Chi nhấc chân nàng lên thật cao, mở rộng cảnh tay hơn một chút, hoa huyệt bị cự côn của hắn lắp vào hoàn toàn lộ ra trước mắt hai người họ.
Đường Miên hơi híp mắt lại, nhưng nàng lại giống như nhập ma, không nhịn được mà lén nhìn chằm chằm vào nơi đó. Cảm giác được động tĩnh khe khế này của Đường Miên, Tả Triều Chi cười chế giễu một tiếng, dùng lực đâm vào sâu hơn nữa.
Cự vật sưng tím bắt đầu trừu sáp bên trong cơ thể nàng nhanh hơn nữa, cũng không biết có phải Đường Miên gặp ảo giác hay không, nàng cảm thấy mỗi lần hắn rút ra cắm vào chân thật hơn hẳn bình thường, từng động tác nhỏ cũng vô cùng tinh tế, rõ ràng cảm giác được cự côn kia đang mơn trớn từng nơi bên trong của nàng, mỗi một tiếp xúc đều rất chân thật, dường như hắn và nàng đã hợp thành một thế.
“A… ưm…” Đường Miên bất giác ưỡn cỗ lên, đón nhận từng cơn sóng tình dào dạt. Động tác của Tả Triều Chi không một chút lưu tình, mỗi lần côn thịt đâm vào đều thúc tới nơi sâu nhất, Đường Miên giống lá rụng trong bão, bị đâm tới toàn thân run lẫy bẫy, từng bộ phận đều vì động tác cường liệt của Tả Triều Chi mà liên tục run rẩy.
Thân thể nữ nhân vì có được khoái cảm sinh lý mà từ từ giãn ra, dường như nàng đã bị đâm đến thủng, đến nát như cả người, hoa kinh mềm mại tiết ra vô số tình dịch, Tả Triều Chi cũng đã đạt tới mức độ rút ra cắm vào một cách thật trơn tru.
‘Phụt phụt, tiếng nước càng lúc càng rõ, chỗ hai người giao hợp vì ướt nhẹp mà tiết ra rất nhiều nước, mị huyệt non mềm bị đâm tới đâm lui, ngọ nguật đáng thương, tinh dịch bị tốc độ điên cuồng của côn thịt làm cho nổi bong bóng dính cả lên thân: “A… ưm… sắp rồi, sắp ra rồi.”
Niềm khoan khoái không ngừng tích tụ dưới bụng nhỏ, mãi cho tới khi Đường Miên không thể chịu thêm được nữa, giống như sắp sửa trào ra tới nơi, không thể chứa nhiều hơn được.
Khoảnh khắc khoái cảm mãnh liệt ập tới, khắp người chỗ nào cũng sung sướng mơn man, Đường Miên hơi trợn trắng mắt, cả người đỗ về phía Tả Triều Chi, bên chân kê cao kia căng ra, cố hết sức cong lên, ngón tay co quắp run rẩy, nhìn vừa đáng thương vừa đáng yêu.
“Ha a… ha a…” Cùng với tiếng rên rỉ của nàng, bụng nhỏ trắng ngần không ngừng co bóp, mị huyệt cũng ra sức ngọ nguậy, cật lực nút lấy ‘kẻ xâm lược đang tác oai tác quái bên trong, nhìn thì giống như muốn đuổi ra nhưng thực chất lại vô cùng luyến tiếc muốn giữ lại, Tả Triều Chi bị ngậm tới mức đầu óc tê dại.
‘Bạch bạch bạch bạch’
Mỗi một cú nhấp lại là một lần dồn hết sức lực, mỗi lần đều chạm vào nơi sâu nhất, hai hòn dái liên tục đập vào hoa hộ, đến mức khiến nó sưng vù lên. Sau khi lên đỉnh, dường như Đường Miên cảm thấy bản thân đang nằm trên một cánh đồng bông, toàn thân mềm oặt, chỉ có thể đón lấy những gì hắn trao cho.
Lại va chạm hơn trăm lần, cảm giác tê dại tràn khắp cơ thể, tinh quan của Tả Triều Chi mở ra, toàn bộ tinh dịch đều theo đó bắn thẳng vào trong mị huyệt của Đường Miên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận