Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngồi trên xe ngựa, Đường Miên cứ không ngừng xoay xoay vòng ngọc ở cổ tay, càng nhìn càng thấy thích, Tả Triều Chi trông thấy động tác của nàng, không nhịn được mà hơi nhếch môi cười, Đường Miên dựa vào người hắn, cảm thán một tiếng: “Thật ra ta cũng không để ý mấy điều cấm kỵ kia, có điều lại sợ hỷ sự sẽ làm ảnh hưởng tới hài tử trong bụng tẩu tử.” Nàng dẩu môi, nói.
Ngu Kiều tặng nàng thêm trang sức, là bởi vì sợ hỷ sự xung hỷ sự, trong ngày thành hôn của bọn họ, Ngu Kiều cũng phải làm theo phong tục, không được tới tham dự.
“Ngày tháng còn dài ” Tả Triều Chi kéo Đường Miên vào lòng: “Muốn gặp tẩu tử thì lại tới phủ Cung Vương một chuyến, cũng không xa.”
“Trước khi thành hôn, phu thê không được gặp mặt! Tới lúc đó A Triều tính làm gì?” Đường Miên ngước mắt lên nhìn hắn, ánh mắt nàng lóe lên tia ranh mãnh.
“Tới lúc đó không biết ai mới khó chịu đâu? Không phải đêm qua nàng rất muốn ta sao?” Tả Triều Chi nhéo nhéo chóp mũi nàng.
Đường Miên híp mắt, luôn cảm thấy trong lời nói của hắn có hàm ý, nhưng không có bằng chứng, chứ không thì nàng đã phản bác lại ngay rồi. Hiện giờ nàng cũng chỉ muốn hắn vui, vậy thì: “Rất là muốn, không có A Triều ta không ngủ được.”
Tả Triều Chi cứ tưởng nàng sẽ cáu giận nổi đóa lên, ai ngờ đâu nàng lại làm nũng như vậy, quả thực khiến trái tim của hắn mềm nhũn không thể chịu nỗi nữa, cơ thể hắn dần căng cứng lên, trong lòng không khỏi sinh ra niềm yêu thích đối với nàng.
Hắn biết bản thân yêu nàng, nhưng không nghĩ lại yêu theo kiểu không chú quy tắc nào giống hồi trước.
“Thật sự rất nhớ A Triều! Vậy A Triều có muốn ngủ chung với ta không?” Hai mắt của Đường Miên híp lại rồi.
“Cùng nàng ngủ, được chứ.” Lúc nào trên mặt Tả Triều Chi cũng hiện lên nụ cười thành thật, Đường Miên chợt nhận ra lời nói của mình vô cùng biết cách khiến người khác nghĩ sâu xa.
Nàng lập tức đỏ mặt, nàng nói chuyện thật giống một sắc nữ đang thèm khát mà!
Có điều nam nhân trước mặt, quả thật là vô cùng anh tuấn.
Rất ngon miệng nha!
Đường Miên không nhịn được mà sáp đôi môi hồng lại gần hắn, Tả Triều Chi nhớ lại sau khi uống thuốc bắc, cơ thể nàng không được khỏe lắm, thế là hắn lại đẩy nàng ra. “Nàng còn chưa được khỏe.” Hắn cụp mắt, ôn nhu nhìn nàng.
“Nhưng ta rất nhớ A Triều, rất nhớ, muốn lập tức ngã nhào vào A Triều, ăn A Triều.”
Chính Đường Miên cũng không ngờ kiếp này mình có thể nói ra mấy lời to gan như vậy.
Tả Triều Chi ngẩn người một giây, nhưng hắn không còn lý do nào để tiếp tục từ chối yêu cầu này của nàng nữa, Đường Miên lại dán người lên cơ thể hắn, bầu không khí như ngọn lửa nóng bỏng lại bùng lên khắp xung quanh, hai người cứ thế hôn đến triền miên, lúc này Tả Triều Chi không còn cự tuyệt nàng nữa, ngược lại hắn còn nhanh chóng giành quyền làm chủ, chẳng mấy chốc, Đường Miên đã bị ôm tới toàn thân mềm nhũn, trong đầu chỉ cảm thấy ong ong mờ mịt.
Đường Miên dùng tay cởi thắt lưng cho Tả Triều Chi, nàng luồn tay vào bên trong triều phục của hắn, hơi hơi do dự khi sờ thấy thân thể tráng kiện kia, trên dưới khắp người hắn đều có vết thương do chiến đấu để lại, mỗi nơi đều khiến nàng yên đến chẳng nỡ rời xa, đây chính là minh chứng cho tinh thần dũng cảm của trượng phu nàng, là chiến công mà hắn có được trong công cuộc hộ gia vệ quốc.
Tả Triều Chi ôm chặt Đường Miên, đè nàng xuống dưới thân, tuy rằng y phục trên người nàng rất đẹp, mỏng manh như hắn không kiên nhẫn được nữa, động tác cởi đồ của hắn hơi mạnh bạo hơn chút, chút vải vóc đẹp để kia cũng bị hắn xé rách cả, phát ra tiếng xé vải chói tai.
Hắn định kéo cái yếm nàng đang mặc lên, đôi vú căng tròn chĩa ra kia vừa hay lại bị kẹt vào y phục và cái yếm, tạo thành độ cong tuyệt đẹp, Tả Triều Chi bóp nắn vú nàng, da thịt non mềm của nàng khiến hắn thích thú, ngay lập tức, dương vật dưới thân đã không kìm lại được mà ngỏng dậy.
Vừa hôn xong, hai má Đường Miên đỏ ửng, hơi thở hỗn hỗn không thôi, đôi môi của Tả Triều Chi rời vị trí chuyển tới nơi khác, hắn hung hăng cắn mút đôi vú căng mọng đã vì hứng tình mà sưng lên của nàng.
“Ha a…” Đầu vú mẫn cảm bị dày xéo một cách sỗ sàng, cảm giác tê dại xuất hiện, da dẻ trắng nõn của nàng lồ lộ hiện ra giữa không trung, nhìn vừa đáng thương, lại vừa đáng yêu.
Thân thể mềm mại dưới sự vận động không hề nhẹ của Tả Triều Chi bắt đầu run rẩy, nàng cong người sát thật gần hắn, da thịt hai người liền kề dính chặt lấy nhau, khó mà phân, nàng có thể cảm nhận được rõ rệt dục vọng đang sôi trào trong cơ thể hắn, cũng rất thích thú cách hắn thể hiện khát vọng với nàng, đôi tay nhỏ nhắn của nàng mơn man xoa nhẹ khắp người hắn, sờ xong ngực lại luồn xuống eo, không chút quy tắc bắt lấy vật cứng ngắc kia của hắn.
Tả Triều Chi bị nàng túm lấy, dục hỏa sôi trào, hắn lập tức chộp lấy cánh tay không an phận kia của Đường Miên, trừng mắt nhìn nàng cảnh cáo, vậy mà nàng chẳng sợ chút nào, ngược lại còn mỉm cười ranh mãnh, ánh mắt nàng lấp lánh như có tinh quang tuyệt đẹp của trăng sao trên trời.
“Nhanh một chút, ta muốn lắm rồi.” Nàng híp mắt lại, thốt ra câu đó khiến Tả Triều Chi mất hết sạch lý tính.
Tả Triều Chi hung hăng hôn lên môi nàng một cái, càng lúc càng không chút kiêng kị, rồi hắn lại thở hổn hển.
“Nàng có thích như vậy không?” Đường Miên không phủ nhận nàng không kiêng dè, cái tay nhỏ rảnh rỗi lại lần mò tới giữa hông Tả Triều Chi, đầu ngón tay nhẹ lướt qua côn thịt đang sưng tấy lên của hắn, khiến hắn có cảm giác ngưa ngứa, bên trong hung vật bèn dùng sự bắn ra một ít.
Một dòng điện lưu xông thẳng lên da đầu, Tả Triều Chi vén váy Đường Miên lên, chất liệu vải tuy cao quý như dễ rách, tiếng vải rách nghe cũng thật thanh thủy, hai người đều khi thấy âm thanh đó, ngay lập tức Đường Miên nổi cả da gà.
Tả Triều Chi không biết từ lúc nào mình đã không còn kiên nhẫn được nữa, một bên chân của Đường Miên quặp vào thắt lưng lụa của nàng ra, vải quần trắng tinh thẳng thớm, ở chỗ hoa tâm có hơi đậm màu hơn một chút, là bị dâm thủy làm ướt.
Đường Miên nhóm người dậy cởi thắt lưng của hắn ra, thắt lưng đặc trưng cao quý của quan Nhị phẩm bị nàng vứt rơi xuống đất loảng xoảng, âm thanh vàng ngọc vang lên, Tả Triều Chi rút thắt lưng ra, cự vật bị nhốt bên trong nãy giờ mới giương nanh múa vuốt, không cách nào ngăn lại dục vọng nữa rồi.
Hắn nhắm chuẩn mị huyệt ẩm ướt kia, rồi sau đó cắm côn thịt của mình vào tận nơi sâu nhất bên trong nàng, đột phá từng tầng lớp da thịt, cây gậy thô cứng như đang ve vuốt lấy từng nếp nhăn trong mị huyệt đó.
“Ha a… A Triều… thật là dễ chịu… ưm…” Nàng vịn tay vào bả vai hắn, bò lên người hắn, hơi lê người đón nhận từng đợt thúc vào của hắn.
Tả Triều Chi thở hỗn hỗn, có điều hắn chưa vội rút ra, hắn còn nhớ đêm đó vì dược tính phát tác mà hắn đã điên cuồng khiến nàng bị thương: “Được không? Nàng đau không?”
Sao Đường Miên lại không biết hắn đang nghĩ gì? Trông thấy ánh mắt xót xa hắn dành cho mình kia, nàng chỉ sợ thật lâu sau đó sẽ không động vào người nàng nữa.
Bây giờ nàng cũng dụ được hắn rồi, cho dù có hơi ê ẩm thật nhưng nàng vẫn tự nguyện đón nhận, Đường Miên hơi nhướng người lên, rồi hôn xuống môi Tả Triều Chi: “Không đau… rất thoải mái… A Triều… chàng chủ động nữa đi!”
Nàng nũng nịu yêu cầu hắn, rốt cuộc Tả Triều Chi cũng không nhịn được, hắn đè nàng xuống sạp giường, ưỡn hông dùng lực, thỉnh thoảng xe ngựa đi trên đường lại phát ra tiếng ‘lộc cộc’, âm thanh đó lẫn cả vào tiếng rên khe khẽ của Đường Miên và tiếng thở dốc của Tả Triều Chi.
Khoái cảm ập tới nhanh chóng, từng đợt rồi lại từng đợt, giống như núi non điệp trùng thẳng tới chân trời, Đường Miên cố gắng phối hợp với động tác của hắn, dùng cơ thể mình đáp lại sự chiều chuộng hắn dành cho mình, trong lúc da thịt liền kề nhau mà tỏ ý tứ của mình tới hắn.
Khi hai người họ nhìn vào mắt nhau, chỉ thấy trong đó phản ứng hình ảnh của đối phương, không còn bất kỳ ai khác, trong mắt trong tim đều là người kia: “A Triều… A Triều… Ta yêu chàng.”
Nàng không chút giấu diếm cảm xúc trong lòng mình lúc này.
Khoảnh khắc đó, Tả Triều Chi có hơi do dự, nhưng trông thấy đôi mắt ngập tràn sung sướng của đối phương, hắn lại không thể nói ra bất cứ lời cự tuyệt nào nữa. “Ta cũng vậy… ta cũng vậy…”
“Ha a a… ưm…” Ánh mắt như phủ một tầng sương, cả thể xác là linh hồn Đường Miên như đạt tới tột cùng vui sướng, hai người lần lượt lên đỉnh, cùng hưởng chung khoái cảm sinh lý mãnh liệt, hai trái tim cũng giống như hợp lại làm một
Sau khi bắn đầy tinh dịch vào trong nàng, Tả Triều Chi vẫn chưa vội rút cây gậy của mình ra, hắn chậm rãi cạ lên trên, khiến dư vị sung sướng kia càng sâu hơn, rồi hai người ôm chặt lấy nhau, giống như một đôi uyên ương không nỡ rời xa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận