Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giải quyết xong tâm sự trong lòng, Đường Miên toàn tâm toàn ý chờ gả, sau khi được phong làm quận chúa, bái thiếp của nàng nhiều vô số kể, nhưng nàng đã không còn là thiếu nữ thích náo nhiệt như xưa nữa, mọi thiệp mời đều bị nàng từ chối, bây giờ Đường Miên chỉ nhận cái hẹn của phủ Cung Vương thôi.
Trước kia phủ Cung Vương có thể giăng lưới bắt chim, ngay cả yến tiệc sinh nhật Cung Vương cũng chỉ có mình Tả Triều Chi và các võ tướng tới dự, bây giờ ngày nào bậc cửa cũng có người qua, ngựa xe tấp nập, ngày nào cũng có người đưa bái thiếp.
Các phu nhân và tiểu thư ở Trường An cũng rất xem trọng xã giao, Ngu Kiều chưa bao giờ trải qua chuyện này, cũng may giờ nàng đang mang thai, không cần ra mặt tham gia những hoạt động đó.
“Đám người này đúng là đội trên đạp dưới.” Ngu Kiều lười biếng nằm trên ghế, tay cầm thiệp mời dự tiệc sinh nhật của trưởng công chúa Thuận Hòa. Trước đó Thuận Hòa công chúa lấy cớ con nối dõi trong bụng Ngu Kiều, tặng một đôi bạch ngọc vô cùng quý hiếm, bây giờ Ngu Kiều không tính lộ mặt trong tiệc sinh nhật trưởng công chúa mà chỉ gửi quà đáp lễ, bây giờ Đường Miên đang thay nàng ấy chọn đồ bên trong kho.
Sau khi Uyển phi được giải oan, Thánh Nhân cũng quan tâm tới phủ Cung Vương hơn nhiều, thậm chí còn bày ra vở kịch với Tả Triều Chi, không màng tới sự khuyên bảo của quần thần, không màng phép tắc bãi triều ba ngày, ở lại phủ Cung Vương một khoảng thời gian.
Thánh Nhân ở lại trong Ngọc Hành viện của Tả Triều Chi, đương nhiên, ông không thể gặp được vong linh Uyển phi ở đó, nhưng Tu Kỳ nắm chắc cơ hội trò chuyện với Thánh Nhân suốt thời gian đó.
Nói thật, Tu Kỳ không có chút ngưỡng mộ nào với Thánh Nhân cả, thậm chí còn oán trách ông, nhưng vì tiền đồ tương lai, hắn đã nói rằng mấy năm nay mình nhớ cha mẹ đến thế nào, chuyện này khiến Thánh Nhân xúc động khôn nguôi.
Cung Vương vốn bị thất sủng lại xoay người, được sắp xếp vào làm việc trong Lại Bộ đứng đầu lục bộ, có quyền phát biểu đề bạt quan viên. Mà Túc Vương và Thạc Vương vốn đang được sủng ái lại bị mẫu thân liên lụy, cả hai cùng bị đuổi về đất phong xa xôi cằn cỗi.
Văn võ trong triều đều đang suy đoán, sớm hay muộn thì Tu Kỳ cũng sẽ được vào Đông Cung.
Trưởng công chúa Thuận Hòa là con gái ruột Thái Hậu, sau khi vụ án của Uyển phi được tra ra manh mỗi, tuy vì Thái Hậu có bối phận nên không bị trừng phạt, nhưng Đức phi lại bị Thánh Nhân đích thân bắt ép uống thuốc độc.
Thứ độc kia không phải thứ uống vào là có thể chết một cách thoải mái, mà nó sẽ bắt đầu mưng mủ từ bên trong nội tạng rồi dần dần thối rữa, mãi cho tới khi biến thành một vũng máu, Thái Hậu đứng đó nghe đứa cháu gọi mình là cô cô từ nhỏ kêu rên bốn canh giờ, sau đó tinh thần không yên, ở trong Từ Ninh Cung dưỡng bệnh không dám ra ngoài nữa.
Tuy rằng Thuận Hòa không dính tới chuyện này nên không bị liên lụy, nhưng bà ta lại vô cùng lo lắng, bà ta biết bây giờ Thánh Nhân không thích mình, chỉ có thể lấy lòng phủ Cung Vương để tìm lối thoát.
Trước kia trưởng công chúa Thuận Hòa không vừa mắt với Ngu Kiều xuất thân bình thường, nhưng bây giờ cứ ba ngày một lần là lại đưa thiệp mời tới phủ Cung Vương.
Sự nhiệt tình này cũng khiến Ngu Kiều phiền lòng.
“Số thiệp mời mấy ngày nay ta nhận được còn nhiều hơn cả số thiệp mời từ khi thành thân tới nay luôn ấy.” Ngu Kiều cười khổ, theo bản năng vuốt ve bụng một cái.
“Bản chất con người là thế, vì vậy chỉ cần gửi quà đáp lễ theo danh sách, chúng ta không thất lễ là được, nhiều cũng không cần thiết.” Đúng lúc Đường Miên mang quần áo hổ, mũ hổ, giày hổ mình thêu xong tới phủ Cung Vương, nàng vội giúp Ngu Kiều xem xét thiệp mời, viết thư từ chối và chuẩn bị quà đáp lễ.
Đường Miên biết Ngu Kiều tiết kiệm nên nàng chọn vài món đáp lễ cũng không quý lắm, chỉ sợ Ngu Kiều xót thôi.
Sau khi Thánh Nhân bắt đầu coi trọng Tu Kỳ thì thường xuyên thưởng nọ thường kia, nhưng Ngu Kiều vẫn rất sợ nghèo, linh hồn nàng vẫn nhớ về ngày tháng khó khăn ở Bắc Cương.
“Nghe A Cẩm cả.” Ngu Kiều vốn không am hiểu chuyện nhân tình thế sự, thuận tay ném thiệp mời của trưởng công chúa Thuận Hòa sang một bên, chạm vào đồ thêu Đường Miên mang tới, “Tay nghề của A Cẩm giỏi thật đó.” Nàng ấy cầm lấy cái mũ hổ, yêu thích không nỡ buông tay, đôi mắt hổ con vừa to vừa sáng, đúng là vô cùng đáng yêu.
“Đúng đó! Muội thêu theo Trà Trà nhà muội đó.” Không phải hổ cũng giống mèo sao? Chẳng qua là trên trán có thêm vằn thôi.
Ngu Kiều không nhịn được che miệng cười, “Thấy hai người bọn muội yêu thương Trà Trà như vậy, đợi bé con ổn định nhớ phải mang nó tới cho ta coi.”
“Đương nhiên là được rồi, nhưng đôi khi nó hơi ầm ĩ, mong tẩu tử thông cảm.” Bé con Trà Trà đáng yêu đúng là khiến người ta yêu thích, nhưng nghịch ngợm cũng là sự thật, nhìn vết cào trên người Tả Triều Chi là rõ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận