Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi thượng triều kết thúc, Tả Triều Chi đi cùng Tu Kỳ đến lớn doanh Kinh Dao một chuyến, sau khi xong chuyện lại một đường quay về phủ Cung Vương đón Đường Miên. Trời đã lạnh, Tả Triều Chi khoác áo choàng dày, khuôn mặt căng thẳng vì khí lạnh, Đường Miên bước nhanh tới nhà chính, tay cầm túi sưởi, nàng vội nhét vào trong tay Tả Triều Chi, sau đó dùng bàn tay ấm áp của mình áp lên mặt hắn.
Vẻ lạnh lùng trên mặt Tả Triều Chi dịu đi không ít, sau khi chia tay với phu thê Cung Vương, Tả Triều Chi và Đường Miên lên đường về nhà.
Xe ngựa đi qua phố xá sầm uất, Đường Miên căng tai lắng nghe tiếng ồn ào náo nhiệt bên ngoài.
“Muốn đi xem à?” Nhìn dáng vẻ hứng thú của Đường Miên, Tả Triều Chi cũng có chút hứng thú.
“Đã lâu rồi ta chưa tới khu phố phía đông đi dạo.”
Khu đông của Đại Tu chia làm trấn trên và trấn dưới, đâu đâu cũng có các cửa hàng san sát nối tiếp nhau, liền kề với bờ sông, hai bờ sông là hàng liễu rủ xuống rậm rạp, bốn phía là các quầy hàng náo nhiệt.
Khu phố phía đông là nơi Đường Miên từng thích đi nhất. Hồi còn nhỏ, nàng thích nhất là lẽo đẽo theo sau Tả Triều Chi tới đây ăn vặt.
Trong trí nhớ, từ sau khi Tả Triều Chi tới Bắc Cương, Đường Miên cũng không tới khu phố phía đông nữa.
Tả Triều Chi mím môi, không hiểu sao lòng lại không vui, cảm thấy Đường Miên không tới đây nữa là vì đã quên cả hắn và ký ức, vết thương không dễ xóa đi được, bây giờ dù hắn nhìn về tương lai, nhưng chỉ cần nghĩ về quá khứ lại khó tránh đau xót trong lòng.
Đường Miên nhạy cảm phát hiện ra sự phiền muộn của hắn, lập tức hiểu rõ suy nghĩ trong lòng hắn, không khỏi đau lòng vì sự lo được lo mất của hắn.
“A Triều, ta thích chàng nhất, ta thích nhất là chàng đó.” Nàng dựa vào người hắn, ôm lấy cánh tay hắn, thời tiết đã lạnh, cho dù đi luyện binh một canh giờ thì mùi hương trên người Tả Triều Chi vẫn rất dễ ngửi, nếu như là trời nóng thì cả người đã nồng nặc mồ hôi rồi.
Đường Miên cũng không để ý, cọ cọ trong lòng hắn, dịu dàng nói, “A Triều, chàng có biết không, hồi nhỏ ta thích A Triều ca ca nhất, lúc chàng đi ta rất đau lòng, ta rất nhớ chàng… Ta khóc suốt ba tháng trời, ngày nào cũng khóc, mẹ đành phải bảo ca ca tới phố phía Đông mua thang bao Lý Ký cho ta, có ngày lớn ca lười xếp hàng nên mua ở quán khác, bị ta nhận ra bánh bao khác thường, chọc ta tức phát khóc rồi bị mẹ ta đánh cho một trận.” Nhắc tới chuyện này, Đường Miên không khỏi nhớ tới Hoa thị, năm đó nàng cũng từng là viên ngọc quý trên tay mọi người, chỉ là sau này chứng minh, duyện phận mẹ con chỉ có thể có phúc cùng hưởng, không thể có họa tự chịu.
Nghĩ tới đây, chóp mũi Đường Miên cũng đỏ hết cả lên.
“Khi đó tính tình ta vẫn chưa ổn định, lại còn được nuông chiều thành quen, ta cũng rất oán hận!” Đường Miên ngẩng đầu lên, tình cảm trong mắt mãnh liệt, đó là quá khứ nàng chưa từng nói ra, “Ta… phải mất rất lâu mới quên được chàng.”
Tình cảm hồi nhỏ sâu đậm, chân thành tha thiết với bạn chơi chung với mình, nhưng dù sao khi đó cũng chỉ là những đứa trẻ, có cố chấp với bạn bè sâu thế nào cũng chỉ được có thể.
Tả Triều Chi biết tính của Đường Miên, nàng rất cố chấp, cũng rất kiêu ngạo, qua bao nhiêu năm nàng mới thú nhận chuyện này với hắn, lòng Tả Triều Chi chua xót không thôi.
Năm đó bỏ nàng lại, hắn cũng rất khó chịu, nhưng hắn không ngờ nàng sẽ khóc vì hắn, không ngờ nàng lại nhớ hắn lâu như vậy.
Khó khăn lắm mới quên được hắn thì hắn lại xông vào cuộc sống của nàng một cách mãnh liệt, nàng coi hắn như bạn thân, hắn lại muốn làm tình lang của nàng.
Dưới tình trạng suy nghĩ và mục đích trái ngược hoàn toàn với nhau, đời trước cả hai đã đi vào ngõ cụt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận